5 giờ rưỡi sáng hôm sau, Tần Việt phải làm ca sáng thức dậy đúng giờ, tắm rửa, làm bữa sáng, tiếng chiên rán xèo xèo trong bếp vẫy gọi buổi sớm mai chề chà.
Quan Hướng Thần vốn muốn ngủ đến 12 giờ không cưỡng lại được sức hấp dẫn của mỹ thực, dậy sớm ngồi vào bàn ăn, đợi được Tần Việt cho ăn.
Chậm chạp nhớ lại những lời trò chuyện đêm qua, Quan Hướng Thần đứng ở cửa bếp, áy náy nói: "Bé Việt, xin lỗi cậu. Mình biết con người mình, tùy hứng, làm gì cũng không biết chừng mực..."
"Hướng Thần."
"Cậu đừng nói gì, mình đang kiểm điểm." Quan Hướng Thần cầm lấy hộp sữa đậu nành do Tần Việt đưa, ủ ê nói: "Mình mà biết cậu dễ cong như vậy thì chắc chắn sẽ không để cậu nhìn thấy mấy thứ xấu xa hỗn loạn đó của mình rồi. Cậu trách mình đi, sau này mình sẽ làm trâu làm ngựa để đền."
Tần Việt điêu luyện chiên bánh quẩy, giọng nói bị máy hút mùi xen lẫn mang theo chút cười cợt, "Trâu ngựa một ngày không ăn thịt là lại lên cơn, mình không nuôi nổi."
Quan Hướng Thần giận đến nhe nanh múa vuốt, "Trời ạ! Sao cậu lại vậy chứ?! Mình đang rất nghiêm túc nhận lỗi với cậu đó! Thế mà cậu còn chọc mình!"
Tần Việt đặt bánh quẩy vào đ ĩa, bưng ra bàn, trịnh trọng nói: "Hướng Thần, cong hay không là do mình muốn, không liên quan đến cậu, hay bất cứ ai khác."
"Thật?" Quan Hướng Thần nửa tin nửa ngờ, "Cậu thật sự không bị mình ảnh hưởng chút nào sao?"
Tần Việt nói: "Không."
"Vậy thì tốt." Quan Hướng Thần như trút được gánh nặng, cắn một miếng quẩy lớn, chẳng bao lâu sau lại nheo mắt hỏi: "Vậy là cậu thật sự thấy đẹp mà động lòng với vị giảng viên đó nên mới tự bẻ mình cong hở? Mình biết giọng cô ấy rất hay, thế trông ra sao? Đẹp không?"
Tần Việt nói: "Đẹp."
Quan Hướng Thần sụt sịt, "Trả lời không chút ngập ngừng, bé Việt à, cậu xong rồi."
Tần Việt liếc xéo, "Ăn ngay nói thật, sao mình lại xong?"
"Xuất phát điểm quá cao." Quan Hướng Thần ra vẻ từng trải nói: "Người ta là giảng viên đại học, coi như là có tài, địa vị xã hội cao, cậu cũng vừa mới thừa nhận người ta có ngoại hình đó thôi. Cậu nói thử xem, ở bên một người có tài, có ngoại hình, địa vị xã hội lại cao như vậy trong quãng thời gian dài, lỡ như có một ngày đứt, liệu cậu có tìm được ai khác thuận mắt không?"
"Này, cậu còn ăn bắp ngô này không? Mình không đủ." Quan Hướng Thần đáng thương nhìn cô chăm chằm.
Tần Việt cụp mi, hờ hững nói: "Không ăn nữa."
————
Ăn sáng xong, Quan Hướng Thần khám phá ra lương tâm, xung phong đảm nhận việc rửa bát, đồng thời giục Tần Việt đi làm, "Cậu mau lên, kẻo đi trễ thật, một giây là 50 tệ đấy!"
"Ngay bây giờ đây." Tần Việt kiểm tra chìa khóa và điện thoại, đi ra cửa thay giày.
"Khoan đã!" Quan Hướng Tần lết từ trong bếp chạy ra, biểu cảm nghiêm túc nói: "Cậu cứ thế mà đi làm à?"
Tần Việt đứng thẳng dậy hỏi: "Có vấn đề gì à?"
"Vấn đề lớn lắm ấy!" Quan Hướng Thần đưa tay lên, dùng đầu ngón tay ướt át xoa xoa cổ mình, "Để vậy mà đi làm thì chưa đầy một tiếng, cậu sẽ chết chìm trong bãi nước bọt của mấy người trong nhà máy."
Tần Việt hiểu ý của Quan Hướng Thần, nhanh chân quay lại tìm gương.
Vết trầy chồng chất lên dấu hôn.
Vết trước là do đêm qua Thẩm Kiến Thanh mất kiểm soát cào, vết sau...
Là Thẩm Kiến Thanh đã kiên nhẫn m út để cô cũng thoải mái.
Cổ cô rất mẫn cảm.
Bây giờ đã biến thành nơi bắt nguồn của "chứng cứ phạm tội".
Tần Việt nghiêng đầu nhìn một vệt đỏ nhỏ ái muội trên cổ, đường gân mĩ nhân trên cổ được hưởng ân đức từ bình minh, nhất thời mê hồn khiến cô cảm thấy lạ lẫm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!