Chương 6: (Vô Đề)

Giữa đông 2 năm rưỡi trước, gió bắc lạnh cóng, mặt đất đóng băng.

Để ăn mừng sinh nhật Tần Việt, Quan Hướng Thần đã chi một số tiền lớn, thật ra cũng chỉ là 1 tháng lương, mời cô đến quán bar nổi tiếng trên mạng ở trung tâm thành phố để thư giãn.

Cả hai đều chưa từng đến đây, nhưng lại rất thân thuộc với những sạp hàng nhếch nhác ở chợ đêm bên cạnh.

Thế nhưng vấn đề này chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến sự nhiệt tình của Quan Hướng Thần, nhờ bản tính vừa quen đã thân của mình, chẳng được mấy phút, cô nàng đã hòa nhập với những anh trai, chị gái trên sàn nhảy.

Ánh đèn disco bắt mắt bay loạn trong không trung, âm nhạc với những nhịp trống mạnh mẽ đinh tai nhức óc.

Quan Hướng Thần một tay cầm ly rượu, tay kia ôm một cô gái có dáng người sexy, uốn eo lắc hông, nồng nàn như thể họ đang yêu nhau say đắm chứ không phải vừa mới gặp gỡ, thậm chí tên của đối phương là gì còn chẳng biết.

"Boys and Girls are you ready?"

"Raise your hands up high!"

"..."

Trên sân khấu, khu vực của DJ, bầu không khí cao trào, Quan Hướng Thần đang ôm hôn điên cuồng một người phụ nữ, còn tại chiếc bàn ở một góc, Tần Việt đang ngồi một mình, toàn bộ sự chú ý đều đổ dồn vào bản vẽ mạch điện đã được chụp trong điện thoại.

Khi đó, Vệ Tín Thành còn chưa được thăng chức làm chủ nhiệm phân xưởng mà chỉ là một tổ trưởng nhỏ trong dây chuyền sản xuất của Tần Việt, ỷ làm quan lớn mà đè chết người, lén lút quẳng cho Tần Việt việc riêng hắn nhận từ bên ngoài—— Thiết kế một bộ nguồn tuyến tính có độ gợn sóng nhỏ, hiệu suất ổn định.

Trong thâm tâm, Tần Việt rất rõ, cho dù bộ nguồn có được thiết kế và thuận lợi sản xuất hàng loạt thì cũng sẽ chẳng có một cắc tiền công nào dành cho cô, nhưng cô vẫn nhận việc này.

Vì cô muốn học được gì đó, học bất cứ thứ gì mà cô được tiếp xúc.

Vừa tốt nghiệp cấp 3, cô đã ra đời đi làm, không bằng cấp, không kiến thức dự trữ, chỉ có thể dựa vào hàng loạt sự quan sát và tích lũy để làm giàu cho bản thân.

Quá trình này thoạt nhìn vô cùng ngậm bồ hòn làm ngọt, giống như những gì Quan Hướng Thần thường treo trên miệng, cô không biết phản kháng, giao gì làm đó, nhưng cô lại cam tâm tình nguyện.

Trước đây cô chưa từng tiếp xúc với nguồn điện tuyến tính, đây chính là một cơ hội, vì thế, sau khi thiết kế bản vẽ, cô vô cùng cẩn thận, không cho phép bản thân phạm bất kỳ sai sót nào.

Cô biết, chỉ có thành công một lần thì mới có lần thứ hai, lần thứ ba, và vô số lần về sau.

Cô không có ô dù như Vệ Tín Thành, tình huống tưởng chừng như bị bóc lột này thực ra lại là cơ hội học hỏi cực kỳ quý giá đối với cô.

Nghe thấy tiếng reo hò đột ngột trên sàn nhảy, dòng suy nghĩ của Tần Việt bị cắt đứt, ngẩng đầu nhìn về phía Quan Hướng Thần đang bị vân vê quả đào, hôn hít say đắm.

Vài giây sau, thu hồi tầm nhìn, tiếp tục tập trung tinh thần xem bản vẽ.

Sự mải mê quá độ khiến Tần Việt không rảnh để chú ý tới xung quanh, đến nỗi Quan Hướng Thân và người phụ nữ kia ôm ấp rời đi mà cũng không hề hay biết.

Mãi đến khi xác nhận bản vẽ xong xuôi mới thìn thấy tin nhắn mà cô nàng gửi.

[Bé Việt, tối nay mình không về đâu]

[Cậu ở một mình thì cẩn thận chút nhé, ai mời rượu cũng không được uống, nhớ kỹ đấy]

[Cú đánh trí tuệ. jpg]

Tần Việt trả lời Quan Hướng Thần đơn giản, chuẩn bị thu dọn đồ đạc ra về.

Nhìn thấy miếng bánh kèm còn nguyên vẹn trên bàn, động tác của Tần Việt có phần do dự.

Đây là bánh do Quan Hướng Thần đặc biệt đặt cho cô.

Lúc đặt kháy khịa đủ kiểu, kêu đắt vậy, sao không đi ăn cướp luôn đi.

Cô vừa nói không cần thì Quan Hướng Thần lập tức khảng khái đập bàn nói: "Đặt! Hôm nay chúng ta tổ chức sinh nhật cho cậu, có là vàng cũng phải đặt!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!