Biểu cảm của Tần Việt không có thay đổi gì, cô sớm đã quen rồi.
Gần 3 năm qua, cô và Thẩm Kiến Thanh vẫn luôn trong trạng thái này, từ dây dưa cực kỳ thân mật cho tới chia tay trong ôn hòa, nhã nhặn, chỉ cần cách một chiếc giường.
Thoạt đầu, Quan Hướng Thần cảm thấy khó tin, cho rằng bạn giường chính là quan hệ một đêm, bình minh ló rạng sẽ phủi mông bỏ đi, bạn trái, cô ấy phải, nếu một ngày chạm mặt trên đường thì cũng chẳng cần nhìn thẳng.
Thế nhưng đáng ngạc nhiên là, mối quan hệ giữa Tần Việt và Thẩm Kiến Thanh cứ thế duy trì một ngày rồi lại một ngày.
Khi Quan Hướng Thần chia tay lần thứ 6, cô nàng kéo Tần Việt vừa mới trở về từ chỗ Thẩm Kiến Thanh ngồi ở vệ đường, say bí tỉ cảm thán, "Việt à, mình phát hiện ra, khi không là gì của nhau chính là khi mối quan hệ bền vững nhất."
Tần Việt không nhớ khi đó mình đã tiếp lời Quan Hướng Thần như thế nào, hình như cô đã uống chai rượu đầu tiên trong đời, tại thành phố rất khó nhìn thấy bầu trời sao rộng lớn, cô đã gặp được một vì sao băng, sau đó là say.....
Thu hồi dòng suy nghĩ, Tần Việt tiện tay nhặt cây trâm rơi dưới chân lên đặt ở tủ đầu giường, đứng dậy nói: "Nhỏ tinh dầu vào nước rồi, có thể ngâm lâu một chút."
Thẩm Kiến Thanh mềm mại "ừ" một tiếng, thu lại ánh nhìn.
Liếc nhìn chiếc trâm màu xanh biếc trên tủ đầu giường, cơn sóng đã yên bình trong cơ thể cô ấy đột nhiên cuộn trào mãnh liệt trong giây lát.
Đêm nay, cây trâm này vẫn luôn bị cô ấy kẹp chặt trong miệng, không được đánh rơi, không được cắn, cảm xúc dù kịch liệt đến mấy cũng chỉ có thể trông cậy vào sức mạnh ý chí rải rác, tư vị ấy...
Thẩm Kiến Thanh cúi đầu túm tóc mái, thở dài thườn thượt, trong lòng thầm nghĩ, thật đã.
Tần Việt đã chuẩn bị rời đi không hiểu lý do, nghe thấy Thẩm Kiến Thanh thở dài, bất giác dừng bước chân, hỏi cô ấy: "Sao vậy?"
Thẩm Kiến Thanh dùng đốt ngón tay xoa thái dương, ngẩng đầu nói: "Không sao, tùy tiện cảm khái một câu thôi."
"Cảm khái cái gì?" Tần Việt hỏi.
Chiếc bật lửa trong tay Thẩm Kiến Thanh thắp sáng rồi lại lụi tàn, sau khi lặp lại 2 lần, giương mắt nhìn Tần Việt, chậm rãi nói: "Tay nghề của sư phụ Tần quả thật rất tốt."
Hai chữ "tay nghề" được Thẩm Kiến Thanh cố ý kéo dài đã tinh tế diễn tả hàm ý trong câu từ.
Tần Việt đứng ở bên giường, biểu cảm vẫn trầm tĩnh, "Quá khen."
Thẩm Kiến thanh nhướng mày, sư phụ Tần quả nhiên là sư phụ Tần, khi đến lượt cô thể hiện, một tấc cũng không nhượng bộ.
Nếu không thì có lẽ cô ấy cũng chẳng nằm dưới người một cô gái tuổi lại nhỏ, lại trông đau ốm thường xuyên này lâu đến thế đâu nhỉ?
Ngồi mát ăn bát vàng, hừm, đây là chiếm được lợi ích.
Thẩm Kiến Thanh tiện tay ném bật lửa lên tủ đầu giường, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Đi ngang qua Tần Việt, cô ấy giơ cánh tay trắng như ngọc lên, ngón trỏ cọ xát xương quai xanh của Tần Việt, nâng cổ áo cô lên, lười biếng nói: "Trên đường chú ý an toàn." Sau đó nhàn nhã đi qua.
Tần Việt đứng đó, ánh mắt đuổi theo bóng lưng tr@n trụi của Thẩm Kiến Thanh, trước khi cô ấy kéo mở cửa phòng tắm, chuẩn bị đi vào, cô mới xoay quay người đi ra ngoài, cùng lúc đó, sấm chớp lại lần nữa xé toạc màn đêm, lôi kéo cái bóng kỳ quái nhảy múa điên cuồng trên tường.
Cảnh tượng lạ lùng đột ngột k1ch thích thị giác của Thẩm Kiến Thanh, tim cô ấy đập nhanh, khẩn trương ngoảnh lại, nhìn thấy sườn mặt Tần Việt bị ánh sáng và bóng tối chia cắt.
Mảng đỏ ái muội trên mặt cô đã hoàn toàn biến mất, đập vào mắt chỉ còn lại sắc trắng chấn động lòng người, nện thẳng vào con tim còn chưa lấy lại bình tĩnh của Thẩm Kiến Thanh, thúc giục cô ấy hành động nhanh theo ý thức, buột miệng hỏi: "Về một mình được không?"
Tần Việt dừng lại, lặng lẽ nhìn cô ấy như thể không hiểu lời của Thẩm Kiến Thanh.
Nhìn thấy tiếng sấm đi qua, những hạt mưa dày đặc rơi xuống, đôi môi mím chặt của Tần Việt cuối cùng cũng chuyển động, mang theo xu hướng cong lên rõ ràng.
"Được." Tần Việt trầm giọng nói, giống hết giọng nói thì thầm bên tai Thẩm Kiến Thanh cách đây không lâu.
Thẩm Kiến Thanh khẽ hít sâu, nắm tay nắm cửa, "Vậy mau về đi, trong tủ ở cửa có ô."
Tần Việt nói: "Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!