Quan Hướng Thần không yên tâm về Tần Việt, lúc cô nàng gọi điện tới, cô vừa mới về sau khi ăn tối cùng Thẩm Kiến Thanh.
Thẩm Kiến Thanh giơ tay chỉ về hướng phòng ngủ, dùng khẩu hình nói: "Chị đi tắm trước."
Tần Việt đáp: "Ừ."
Quan Hướng Thần ngờ vực: "Chị có nói gì đâu, cô ừ cái gì?"
Tần Việt đi ra ban công, vẫn như rất nhiều lần trước, cúi đầu nghịch lá hoa nhài xanh tươi, nói: "Vừa nói chuyện với giảng viên Thẩm."
Quan Hướng Thần dừng lại: "Ồ."
Trong điện thoại bỗng nhiên im bặt.
Tần Việt cầm điện thoại, thay vì nhẫn tâm dùng ngón tay bẻ cong cành nhài, nhìn nó vùng vẫy đứng lên và run rẩy trong không khí, Tần Việt chỉ hướng bụng ngón tay lên trên, trêu chọc, khiêu khích nó, lắng nghe nó phát ra một chuỗi âm thanh vui tai và sống động.
Âm thanh này bay vào tai Quan Hướng Thần như một lời thúc giục, cô nàng ôm chặt điện thoại, dè dặt hỏi: "Việt, trạng thái tinh thần của cô ổn chứ?"
Tần Việt nói: "Rất ổn."
"Hở??" Quan Hướng Thần nếm ra một mùi vị khang khác từ chữ "rất", "Tâm trạng cô có vẻ tốt ha?"
Khóe miệng Tần Việt cong lên như vầng trăng khuyết nơi chân trời: "Bình thường."
Quan Hướng Thần hưng phấn: "Cả người cô chỉ có con vịt cãi bướng chết tiệt thôi, nói bình thường thị nhất định là rất tốt! Vô cùng tốt! Cực kỳ tốt! Khai mau, gặp chuyện gì vui đó?"
Tần Việt cuộn tròn ngón tay, nhìn chiếc vòng trầm trên cổ tay trái, đút tay vào túi, nói: "Em và giảng viên Thẩm thành đôi rồi."
Quan Hướng Thần sửng sốt 5 giây mới lên tiếng, "Thật à?"
Tần Việt nói: "Thật, mới vài tiếng trước."
Quan Hướng Thần vui mừng đến gào thét ở bên kia, như một kẻ điên vậy.
Tần Việt cảm thấy được nghe một tiếng chúc phúc từ bạn bè vào lúc này, là điều đẹp đẽ nhất trên đời này.
"Hướng Thần, cảm ơn chị." Tần Việt chân thành nói.
Quan Hướng Thần không bình tĩnh nói: "Cảm ơn chị thì mau bảo cô ấy mời chị một bữa đi! Chị muốn ăn một bữa thật, thật, thật thịnh soạn!"
Tần Việt nói: "Được."
"Còn phải cho một xe tải kẹo mừng nữa!"
"Có kịp ăn hết trước khi rụng hết răng không?"
"Cô lo làm gì, chị cứ muốn đấy!"
"Được, mua cho chị."
Hai người một hỏi một đáp, một người bộc lộ rõ sự vui mừng khôn xiết trên mặt, một người che giấu vui vẻ đang nở rộ nơi chân mày và khóe miệng.
Thẩm Kiến Thanh tắm xong đi ra ngoài, bất ngờ nhìn thấy Tần Việt đang ngửa đầu nhìn trời, cười thầm.
Cảnh tượng này tươi đẹp, lại chói mắt, như thể thật sự không biết khóc là như thế nào.
Con người đen láy của Thẩm Kiến Thanh tập trung, hồi lâu, ánh mắt dần ảm đảm, lại chìm vào biển sâu trước khi có ai nhận thấy, phong tình quyến rũ bước đến sau lưng Tần Việt, ôm lấy cô, cọ cằm vào vai cô, nghiêng đầu hôn lên cổ cô.
Cơ thể thả lỏng của Tần Việt khẽ rung động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!