Hôm sau, Quan Hướng Thần cuối cùng cũng được chuyển sang ca sáng vội vã xông vào phòng thay đồ, muốn tìm Tần Việt xin kẹo mừng, kết quả lại bị Cốc Đào vượt lên trước.
"Sư phụ, sư phụ, chị nghe chuyện của chủ nhiệm Vệ chưa?" Cốc Đào không thể kìm nén hưng phấn.
Quan Hướng Thần không cam tâm vì bị đệ tử của Tần Việt giành trước nên bèn cướp lời Tần Việt, "Chưa nghe, chưa nghe, chuyện gì đấy?"
Cốc Đào lấy tay che miệng, nhỏ giọng nói: "Hắn bị cách chức rồi."
"Tại sao?"
"Nghe nói là lén lấy vật liệu của nhà máy để dùng cho dự án cá nhân, tiếp diễn nhiều năm rồi."
"Thật không?"
"Không biết, tóm lại là bị cách chức chiều hôm qua rồi."
Quan Hướng Thần chống cằm suy nghĩ: "Nếu là thật thì phân xưởng 2 phải bổ nhiệm chủ nhiệm mới, người thích hợp nhất nhất định là sư phụ Lang của bên bảo trì các cô, ông ấy đi, ghế tổ trưởng để trống sẽ..."
Quan Hướng Thần và Cốc Đào sáng mắt nhìn về phía Tần Việt, người sau nói: "Cốc Đào, bản vẽ tôi bảo cô vẽ trước khi xin nghỉ đã xong chưa?"
Cốc Đào gãi đầu nói: "Sư phụ, em vừa mới tan ca chiều, đầu hơi váng, em đi trước đây."
"Cô..."
"Em không phải học trò của chị, cũng không cùng xưởng với chị, chị đừng hòng ra lệnh cho em."
Quan Hướng Thần chặn ngang Tần Việt, lén lút xoa tay, tựa vào cạnh người cô nói: "Tần Việt, song hỷ lâm môn, vậy tức là phải cho chị 2 phần kẹo mừng chứ nhỉ?"
Dư quang Tần Việt liếc nhìn bàn tay chìa ra của Quan Hướng Thần, mở tủ, nói: "Không có."
"Không có phần nào?"
"Cả hai đều không có."
Lông mày Quan Hướng Thần giật giật, trong lòng hơi hoảng, "Có chuyện gì vậy? Chẳng phải đã nói tôi quá bắt đầu yêu công khai hay sao?"
Tần Việt mặc quần áo chống tĩnh điện, giơ tay búi tóc, "Em đoán sai rồi."
Vậy chẳng phải là mừng hụt hay sao??
Quan Hướng Thần sững sờ hồi lâu, không biết nên an ủi Tần Việt như thế nào.
Tần Việt đóng cửa tủ lại, điềm tĩnh nói: "Đừng lo, em không sao."
Ngược lại, trong lòng Quan Hướng Thần càng thêm khó chịu.
Niềm vui đã mong đợi trong nhiều năm hụt hẫng, làm gì có chuyện không sao?
Nhưng Tần Việt không bộc lộ ra, cô nàng chỉ đành lên tinh thần cùng cô.
Quan Hướng Thần nghiến răng, ngữ điệu nhanh mà nhẹ nói: "Ôi chao, chị sao mà phải lo chứ, tục ngữ có câu, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, bây giờ cô đang sống trong nhà người ta rồi, đến với nhau cũng chỉ là sớm hay muộn thôi."
Tần Việt "ừ" một tiếng, nói: "Em đi chấm công trước đây."
Quan Hướng Thần: "Đi đi, chị xong ngay đây."
Khoảnh khắc xoay người đi, đôi môi vẫn còn phảng phất vẻ bệnh tật khẽ mím lại.
Trong lòng cô có một cảm giác khó tả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!