Tần Việt nắm lấy bàn tay đó.
Gần như cùng lúc, Thẩm Kiến Thanh siết cổ tay cô thêm chặt, như đang tỏ rõ thái độ.
Nhưng trong gần 3 năm qua, họ chưa bao giờ thử làm điều này, không chút ám thị hay biểu đạt rõ ràng, ngay cả tiềm thức khi cảm xúc vượt tầm kiểm soát cũng chẳng có.
Tần Việt nhớ rất rõ điều này.
Vì vậy cô nhận định rằng, hôm nay Thẩm Kiến Thanh rất khác thường, từ thay đổi thái độ đột ngột cho đến mạnh mẽ bất ngờ, bao gồm cả ánh mắt nóng lòng muốn ăn tươi nuốt sống cô ngay lúc này, tất cả đều rất khác thường.
Tần Việt đoán lý do: Đã có đáp áp cho sự mâu thuẫn của Thẩm Kiến Thanh, đáp án này nghiêng về phía cô.
Đôi đồng tử đen láy của Tần Việt lóe lên, rất kiềm chế, nhưng vẫn bị Thẩm Kiến Thanh bắt được, cô ấy giơ tay kia lên, giữ nhẹ lấy chiếc cổ thon dài của Tần Việt, ngón cái chậm rãi vu0t ve cổ cô, nói: "Được không?"
Tần Việt nuốt khan theo sinh lý, huyết sắc dần dâng lên từ dưới tay Thẩm Kiến Thanh, cô nhìn vào mắt Thẩm Kiến Thanh nói: "Lý do."
Mới chỉ nửa buổi sáng mà thôi, Thẩm Kiến Thanh đã giải thoát khỏi sự mâu thuẫn kéo dài, quá nhanh, Tần Việt không có cảm giác chân thực, cô muốn nghe lý do.
Cao gót giẫm trên sàn của Thẩm Kiến Thanh nhích về trước một bước, phát ra âm thanh trong trẻo.
"Tôi muốn, lý do này chưa đủ sao?"
Trước đây, cô ấy muốn bồi thường cho Tần Việt, không thể muốn được.
Hơn nữa, thủ đoạn của cô gái này thật sự rất cao tay, lần nào cũng dỗ dành cô ấy đến mơ màng, cô ấy căn bản không cần phải muốn.
Nhưng hiện tại, cô ấy đã quyết định thích cô gái này, làm sao có thể tiếp tục để cô đáng thương nghiêng đầu nói với mình rằng "Giảng viên Thẩm, hôn tôi đi" sau khi mọi chuyện đã kết thúc, rồi mới có được thứ mình muốn được?
Trong tương lai, cô ấy cũng phải phục vụ cô gáy này thật tốt.
Thẩm Kiến Thanh vẫn chưa sẵn sàng nói với Tần Việt những lời này, đợi ngày mai gặp chị gái về, mở lời, cô ấy sẽ kết hợp lý thuyết với thực hành, làm cho Tần Việt thấu triệt rõ ràng chỉ trong một lần.
Thẩm Kiến Thanh đưa ngón tay cái đang vu0t ve sau gáy tần Việt dịch chuyển lên phía trên, đỡ cằm cô, "Không lên tiếng là có ý gì?"
Tần Việt và Thẩm Kiến Thanh nhìn nhau, cuối cùng, cô gật đầu, nói: "Được."
Con người Thẩm Kiến Thanh trở nên đen kịt trong nháy mắt, cô ấy lại đặt ngón cái ở sau gáy Tần Việt, lòng bàn tay áp chặt cổ họng, với tư thế ôm lấy cô, nói: "Nuốt lại lần nữa."
Tần Việt nhìn cô ấy: "Trong họng không có gì để nuốt."
Bốn mắt nhìn nhau, cuộc đọ sức thanh bình mà mãnh liệt nhanh chóng lan tỏa trong không khí.
Thẩm Kiến Thanh nói: "Tần Việt."
"Ừm?" Tần Việt hơi hé miệng, như đang lôi kéo.
Thẩm Kiến Thanh bật cười, cúi nhanh xuống hôn cô.
Đầu lưỡi Tần Việt vẫn còn phảng phất vị đắng nhàn nhạt của thuốc hạ sốt bị Thẩm Kiến Thanh ngậm vào trong miệng, tựa như lửa rừng gặp gió xuân, cô ấy nghiêng đầu sang một phía, rồi lại lập tức nghiêng thêm một chút, lưỡi đè mạnh Tần Việt, m út, cắn nhẹ, từng cử động trên môi sâu đến mức khiến cho Tần Việt vừa mới khỏi bệnh choáng váng đầu óc.
Tần Việt nuốt trong vô thức, ngay giây phút chuyển động trượt rõ ràng nơi cổ họng cọ sát với lòng bàn tay Thẩm Kiến Thanh, tay cô ấy vội di chuyển xuống dưới.....
Buổi chiều, ánh nắng chiếu rọi màu tuyết, trong phòng sáng choang.
Thẩm Kiến Thanh cuối cùng cũng được thay đổi thân phận đang cong eo vặn vòi nước bồn tắm, ngồi cạnh đó nhìn chằm chằm vài giây, toàn thân sảng khoái đứng dậy đi rửa tay.
Nói rửa cũng không hẳn là rửa.
Thẩm Kiến Thanh chỉ vặn nhẹ vòi nước, sau đó đứng im cụp mắt nhìn dòng nước chảy trên ngón tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!