Sáng sớm, ánh trăng hành tẩu trong vầng mây sáng rồi tỏ mấy lần và hoàn toàn chìm trong bóng tối.
Thẩm Kiến Thanh nghe thấy tiếng chuông điện thoại, bừng tỉnh khỏi cơn mơ, cả người đầm đìa mồ hôi.
Rèm trong phòng ngủ đóng kín, không thấy ánh sáng, cô ấy chống người dậy, đưa tay mò mẫm điện thoại trên tủ đầu giường.
"Alô, xin chào."
"Giảng viên Thẩm, là tôi đây, bạn thân của Việt!" Quan Hướng Thần lo lắng đến run cả giọng, "Việt bị sốt rồi!"
Thẩm Kiến Thanh như bước hụt, trái tim vốn đã bị giấc mơ tra tấn đến cận kề khủng hoảng rơi phịch.
Cô ấy cầm điện thoại, chậm chạp nhớ ra trong lớp học hôm thứ 6, Tần Việt có ho nhẹ, khi đó cô một mình tựa vào chỗ ngồi trong góc ở hàng ghế phía sau, cằm rụt trong cổ áo, suốt tiết học không cử động nhiều.
Sau đó hành sự xong, cô cũng mất nhiều thời gian hồi phục hơn so với trước đây.
Hỏi cô, cô nói cứ vào đông thì sẽ bị như vậy, không có gì nghiêm trọng, tại sao bây giờ tự nhiên lại sốt?
Với thể chất của cô, sốt lên chắc chắn sẽ rất kinh khủng.
Thẩm Kiến Thanh siết chặt điện thoại, lên tiếng trong cơn khó chịu mãnh liệt, "Bây giờ bao nhiêu độ rồi? Còn ý thức không?"
Quan Hướng Thần: "39, ý thức vẫn còn tỉnh táo, nhưng cả người nóng hầm hập. Dạo này trời lạnh quá, con bé lại cứ..."
Quan Hướng Thần còn chưa kịp nói hết những lời Tần Việt đã dặn dò thì Thẩm Kiến Thanh cắt ngang, "Ở nhà à?"
Quan Hướng Thần ngẩn người: "Đúng."
Thẩm Kiến Thanh nói: "Tôi đến ngay."
Không kịp thêm câu nào, điện thoại đã đột ngột cúp máy.
Quan Hướng Thần chậm lại vài giây mới buông điện thoại, nói với Tần Việt đang cuộn tròn trên giường: "Nghe thấy chưa? Chưa cần chị nói lý do em tìm cô ấy thì cô ấy đã đến rồi."
Tần Việt đau như bị ai dùng thanh gỗ nện mạnh xuống sau gáy, không thể nghe thấy trọn vẹn những âm thanh từ thế giới bên ngoài.
Bờ vai bị đè cũng đau đớn.
Cô không thể nằm yên, khó nhọc trở mình, giọng khản đặc nói: "Chị ấy thích em."
Cảm xúc mãnh liệt của Quan Hướng Thần đã dâng trào đến bên môi, đối chọi với biểu cảm càng lúc càng khổ sở của Tần Việt, chỉ còn lại bất lực, "Cô biết hết cả rồi, hà cớ gì phải giày xéo chính mình như vậy chứ, sốt ruột nhưng có nhất thiết phải sốt ruột đến thế không?"
"Khụ, khụ——"
Từ khi phát sốt, ngay cả cơn ho của Tần Việt cũng trở nên yếu ớt.
Quan Hướng Thần vội lấy nước ấm trên bàn để cho cô uống.
Đỡ hơn, từng câu từng chữ, Tần Việt nói một cách yếu ớt, chậm rãi, "Dù là chủ quan hay bị động, chị ấy sẽ kiêng kỵ yêu đương với phụ nữ, với tiền đề này, em chỉ cần hơi tiến lại gần, chị ấy sẽ trở nên phòng bị, cảnh giác."
Như khi ăn cơm ở Lâm Ký.
Khi cô nói "Chị là khuynh hướng của tôi", thần kinh của Thẩm Kiến Thanh lập tức căng thẳng.
May thay, lúc đó cô vẫn khá bình tình tĩnh, lúc đó họ vẫn chưa quá thân thuộc, Thẩm Kiến Thanh có thể dễ dàng thuyết phục bản thân rằng: Tần Việt thật ra chỉ muốn ngủ với mình, không có ý gì khác.
Hiện tại có quá nhiều điểm yếu, không thể cân nhắc, đắn đo.
Nên cô càng không dám hấp tấp tiếp cận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!