Chương 44: (Vô Đề)

Viện phúc lợi trong kỳ nghỉ Quốc khánh náo nhiệt hơn so với ngày thường, ngoài các nhà hảo tâm xã hội đến gửi gắm hơi ấm, còn có các hoạt động ăn mừng do viện chuẩn bị.

Hôm nay là gói sủi cảo—— Một phần không thể thiếu trong các ngày lễ tết của người phương Bắc, người một nhà, không phân biệt già trẻ gái trai quầy quần bên bàn, nói nói cười cười, những tình cảm bị nhịp sống nhanh kéo rời được thắt chặt lại.

Đáng tiếc, Thẩm Kiến Thanh không biết làm việc này, nhưng Tần Việt lại như không nhìn thấy ánh mắt nguy hiểm của Thẩm Kiến Thanh, nhấc cây lăn bột lên nhét vào tay cô ấy.

Thẩm Kiến Thanh đâm lao đành phải theo lao.

Tần Việt ngồi bên cạnh cô ấy, dùng âm lượng chỉ có hai người mới nghe được nói: "Cán bừa đi, cán ra vỏ sủi cảo, tôi gói sủi cảo, cán ra vỏ hoành thánh, tôi gói hoành thánh."

Thẩm Kiến Thanh lườm cô một cái, nói: "Sư phụ Tần, nhiều lúc em mở miệng thật sự rất thiếu nợ đấy."

Tần Việt "ừ" một tiếng, thản nhiên nói: "Giảng viên Thẩm cố lên, hôm nay có nguyên một nồi nhân phải gói đấy."

Thẩm Kiến Thanh muốn lái xe về nhà.

Thẩm Kiến Thanh mặt không biến sắc quan sát kỹ thuật của các giáo viên khác vài giây rồi bắt đầu bắt chước theo.

Đối diện, cô Lý đã chứng kiến Tần Việt lớn lên làm hai việc cùng một lúc, tháo vát cán vỏ, đồng thời tiện thể hỏi thăm tình hình Tần Việt.

Tần Việt nói: "Khá tốt ạ, công việc không có áp lực gì."

"Cuộc sống thì sao? Có gì khó khăn không?" Cô Lý hỏi.

Tần Việt bắt lấy "vỏ bánh bao" mà Thẩm Kiến Thanh đưa, dưới cái nhìn uy hiếp "Em dám mở miệng ra chê, tôi sẽ phủi tay bỏ việc ngay lập tức", vừa múc thịt xay vừa trả lời cô Lý, "Không ạ, mọi chuyện đều thuận lợi."

"Vậy thì tốt, nhất định phải ăn uống đúng giờ, thân thể con không vất vả được đâu đấy." Cô Lý lo lắng nói Tần Việt xong, ánh mắt di chuyển lên người Thẩm Kiến Thanh, liền cau chặt mày, "Tiểu Thẩm, con gầy quá, áp lực công việc lớn lắm có phải không?"

Chủ đề đột nhiên chuyển đến Thẩm Kiến Thanh, động tác cán bột khó khăn của cô ấy hơi dừng lại, nói: "Phần lớn thời gian là vẫn ổn ạ."

Ấn đường cô Lý càng cau chặt hơn: "Vậy tức là vẫn có lúc áp lực rồi, nhưng tuyệt đối đừng cậy mình trẻ mà buông thả nha, sau này là phải tội đó. Tiền thì kiếm mãi không hết, nhưng sức khỏe tốt, sống thoải mái mới là quan trọng nhất, có biết chưa?" Cô Lý chân thành nói.

Những lời này, đã rất nhiều năm Thẩm Kiến Thanh không được nghe, trong lòng cô ấy thoáng ấm áp.

Thẩm Kiến Thanh đưa vỏ đã cán xong cho Tần Việt, lại lấy một cục bột khác, nói: "Biết rồi ạ."

Cô Lý không yên tâm: "Không thể cứ nói suông được, bữa trưa hôm nay cô phải trông con ăn mới được, ăn không đủ 20 cái thì không được về. Gầy quá đấy con ạ."

"Bây giờ gầy là mốt đấy." Cô Trương ở bên cạnh nói chen vào.

"Bà thì biết cái gì."

"Tôi biết bà là giáo viên tiểu học, Tiểu Thẩm người ta là giảng viên đại học, bà còn định dạy Tiểu Thẩm cách sống đấy à?"

Cô Lý ném vỏ bánh đã cán vào giữa, khí thế bừng bừng, "Hôm nay Tiểu Thẩm đến nhà ta, lát nữa còn ăn cơm nhà ta, vậy chính là con cái nhà ta rồi, tôi nhắc nhở con bé đôi ba câu thì có làm sao? Tiểu Thẩm, con nghĩ sao?"

Thẩm Kiến Thanh cúi đầu, trong lòng ấm áp vô cùng, "Cô nói đúng ạ."

"Nhìn đi, nhìn đi, già đầu rồi còn chẳng hiểu chuyện bằng Tiểu Thẩm." Cô Lý đánh trả cô Trương.

Cô Trương không chịu thua kém: "Bà thì hiểu chuyện quá cơ, hiểu chuyện đến độ hôm kia nằm trong góc nhìn Tiểu Trần mới đến hôn bạn trai."

"Ơ hay, cái bà già này!"

"Bà già hơn tôi đấy!"

Hai vị giáo viên đã sắp sửa đầu 5 cãi vã không khác gì trẻ con.

Chẳng bao lâu sau lại hòa thuận như thường, sáp lại gần như chị em ruột, luân phiên trò chuyện, tán gẫu chuyện nhà chuyện cửa chẳng có căn cứ gì, thi thoảng lại chợt "ôi chao" một tiếng, chê Tần Việt đặt sủi cảo sai chỗ, chê vỏ bánh Thẩm Kiến Thanh cán không đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!