Tần Việt thu hồi ánh mắt mới ngước lên lúc vừa rồi, vẻ mặt thản nhiên, "Tối hẵng cởi, khi làm việc chưa bao giờ thử qua..."
Thẩm Kiến Thanh đoán ra được Tần Việt muốn nói gì từ khẩu hình của cô, xương cụt lập tức tê dại, dùng bản vẽ che miệng cô lại: "Không cho cởi thì ngậm miệng trước đi đã."
Lông mi Tần Việt chuyển động, mắt vẫn không ngước lên, mũi cũng đã bị bản vẽ che mất.
Thẩm Kiến Thanh nói: "Em đeo kính không viền hình vuông thế này là quá phạm quy, đừng nhìn tôi vội, tôi phải bình tĩnh lại một lát đã, rồi mới có thể thư thái nói chuyện với em được."
Tần Việt không ho he, tiện tay cởi kính ra đặt lên bàn, sau đó ngả ra sau, đầu tựa vào lưng ghế, bất động.
Phòng làm việc yên ắng, Thẩm Kiến Thanh gần như có thể nghe thấy tiếng lông mi Tần Việt quét qua tờ giấy khi cô chớp mắt, lần này tới lần khác, chậm rãi khoan thai, như đang cào vào trái tim cô ấy..... Ổn không vậy?
Thẩm Kiến Thanh hơi nâng cằm lên, đưa tay cởi thêm một chiếc cúc vẫn chưa đủ, lại thêm một cúc nữa mới lấy bản vẽ ra, nói: "Em vẫn nên đeo kính vào đi."
Tần Việt nhìn tờ giấy trắng hồi lâu đến hoa cả mắt, thích ứng 2 giây, nghiêng đầu nhìn Thẩm Kiến Thanh, bị khung cảnh như ẩn như hiện ở cổ áo cổ ấy làm cho dao động, ngồi dậy nói: "Đeo vào liệu có bị bắt cởi ra ngay không?"
Thẩm Kiến Thanh cầm bút, tựa vào bàn đánh dấu nội dung chính, không đáp mà hỏi lại, "Mắt của em tốt mà, sao tự nhiên lại đeo kính?"
Tần Việt nói: "Tôi bị loạn gần 2 độ, lúc làm việc, mắt tập trung thì không có cảm giác gì, hôm nay có lẽ phải xem bản vẽ, bảng và máy đo sóng cùng một lúc, sợ sẽ không phản ứng kịp nên đeo."
"Em nên nói với tôi từ sớm."
"Nói thì có ích gì?"
Thẩm Kiến Thanh dừng viết, đẩy bản vẽ ra trước mặt Tần Việt, nói: "Hứng thú của tôi sẽ nhiều hơn."
Tần Việt: "Ồ."
Thẩm Kiến Thanh lần đầu tiên nghe Tần Việt nói "ồ", đeo kính của cô, nói ra những lời qua quýt nhất với nét mặt và giọng điệu bố già nhất, sự tương phản này, thật chết người.
Thẩm Kiến Thanh rời mắt khỏi cô, nói: "Đừng ồ nữa, làm đi. Hôm nay hàn bảng trước, em là chuyên gia trong việc này, cần gì thì bảo tôi, tôi đi tìm, em cứ ngồi yên đây."
Tần Việt đổi chuỗi hạt trầm từ tay trái sang tay phải, cầm mỏ hàn đập đập 2 cái, đối chiếu với bản vẽ nói: "3501, 422, 4573..."
Tần Việt tập trung làm việc càng bố đời hơn, nhưng toàn thân lại trầm xuống, dù nhìn cô ở đâu cũng chỉ thấy 2 chữ—— Vững vàng.
Thẩm Kiến Thanh bị dáng vẻ này của cô hấp dẫn, rất nhanh chóng nhập tâm vào trạng thái.
Sự ăn ý ngầm nhanh chóng xuất hiện và mở rộng trong mỗi lần trao đổi ngắn gọn, súc tích giữa hai người, thời gian dường như không còn chậm và dài nữa, công việc phức tạp cũng được đơn giản hóa thêm.
"Cảm biến này là do Hamamatsu Photonics của Nhật Bản sản xuất, hiệu suất rất tốt, nhưng rất giòn, lát nữa hàn em nhất định phải chú ý tĩnh điện." Thẩm Kiến Thanh đặt hộp linh kiện độc lập ở cạnh tay Tần Việt nói.
Tần Việt không ngẩng đầu: "Ừ."
Đây là linh kiện cuối cùng trên bảng điều khiển, tìm xong, Thẩm Kiến Thanh đã hết việc, thuận tay cầm một bản vẽ khác lên xác nhận thông số.
Ánh sáng trong phòng làm việc rất đầy đủ, Thẩm Kiến Thanh cúi đầu, nắp bút chạm nhẹ vào đầu mày.
Phát hiện số liệu chênh lệch, ấn đường Thẩm Kiến Thanh nhau lại, thuận thế mở nắp bút ra, chuẩn bị sửa.
Không ngờ đầu bút vừa chạm vào giấy, cô ấy bỗng cảm thấy mái tóc được kẹp cố định sau đầu bị dịch chuyển.
Thẩm Kiến Thanh quay đầu: "Xoa đầu tôi đến nghiện rồi à?"
Tay trái Tần Việt vẫn cầm chắc mỏ hàn, tay phải bình tĩnh thu về, nói: "Không phải xoa mà là phóng điện, tôi bắt đầu hàn cảm biến đây."
Chậc, lý do thì cao siêu lắm đấy.
Thẩm Kiến Thanh khẽ cười một tiếng: "Trước mặt em nhiều kim loại thế kia thì không xoa, khăng khăng xoa đầu tôi mới phóng được điện chứ gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!