Chương 42: (Vô Đề)

Tần Việt nói: "Muốn."

Thẩm Kiến Thanh tức khắc vui mừng, "Vẫn phải là sư phụ Tần, luôn luôn dứt khoát như vậy, không cần người ta phải đoán tới đoán lui."

Tần Việt không nói gì.

Cô có thể thẳng thắn, nhưng khi bàn tới sự phức tạp và tính toán trong lòng, cho dù không được xếp hạng thì cô cũng nhất định chiếm một vị trí nào đó, không chịu được lời khen này của Thẩm Kiến Thanh.

Thẩm Kiến Thanh mỉm cười, sau đó đột nhiên đưa tay chạm vào một bên mặt Tần Việt hỏi: "Dạo này bận lắm à?"

Tần Việt nói: "Ừ."

Thẩm Kiến Thanh: "Bảo sao gầy đi."

Trước khi rút tay lại, Thẩm Kiến Thanh thuận thế vuốt mái tóc dài mượt của Tần Việt ra sau tai.

Bằng cách đó, vành tai trắng bóc của cô lộ ra, Thẩm Kiến Thanh bị thu hút, ngứa tai nhéo d ái tai cô nói: "Quả nhiên vẫn nên xỏ một lỗ khuyên."

Tần Việt hỏi: "Đau không?"

Thẩm Kiến Thanh sững sờ, ngay sau đó lại cười lên, "Tôi thuận miệng nói vậy thôi, sao em lại tưởng thật?"

Thẩm Kiến Thanh đút hai tay vào túi quần hỏi: "Tối nay hẳn là không có việc gì chứ?"

Tần Việt suy nghĩ, cuối tháng 10 thi, cô đã sẵn sàng; dự án của Vệ Tín Thành đã xong, chỉ cần đợi đến thời gian dự kiến để bàn giao; tài liệu để nộp cho Kha Lương Bình đã sắp xếp xong, dự thảo sáng chế cũng đã viết xong, hẳn là không có việc gì.

Tần Việt nói: "Không."

Thẩm Kiến Thanh lập tức thẳng người lên, "Vậy thì đi theo tôi."

"Đi đâu?"

"Đưa em đi ăn chút đồ ngon, bồi bổ."

Tần Việt muốn nói cô thường không có phúc được hưởng đồ ngon, chưa kịp mở miệng thì Thẩm Kiến Thanh đã đỡ cửa ghế phụ nói: "Đặc biệt nghe ngóng được một cửa tiệm nhỏ, hương vị canh khoai từ chỗ họ là có một không hai, bổ lá lách và dạ dày, thích hợp với em nhất," Thẩm Kiến Thanh khẽ ho một tiếng, nói: "Tiểu sư phụ thân thể yếu ớt ạ."

Tần Việt nghiêng người, ngồi được nửa đường, ngẩng đầu hỏi Thẩm Kiến Thanh đang chờ đóng cửa xe cho mình, "Một bát canh, đây là đồ ngon của chị à?"

Giọng điệu của Tần Việt rất bình thản, rất giống một câu hỏi bình thường, nhưng không biết Thẩm Kiến Thanh nghe sao lại thấy xấu hổ, cô ấy tức giận ấn đầu Tần Việt vào trong xe, nói: "Dạo này, mỗi ngày sau khi tan sở, tôi đều chạy tới một cửa tiệm, chạy 2 tuần trời mới gặp được tiệm này, em còn dám chê?"

"Tìm người đặt cao da lừa và mật ong rừng cho em rồi, không cho nữa." Thẩm Kiến Thanh buông xuống một câu hung dữ, đóng sầm cửa.

Tần Việt tựa vào chiếc ghế thoải mái, ánh mắt dán chặt theo Thẩm Kiến Thanh đi nửa vòng xe, nói: "Tại sao nhất định phải tìm đến tiệm này?"

Thẩm Kiến Thanh trừng mắt với cô, khởi động xe, "Đã hứa là sẽ cố gắng hết sức để đối tốt với em, đây mới là bước đầu thôi. Dây an toàn."

Tần Việt đưa tay kéo dây an toàn xuống, con tim dâng lên rồi lại hạ xuống, sau khi nghe thấy tiếng khóa "cạch" thì quay trở lại chỗ, bình tĩnh nói: "Xa không?"

Thẩm Kiến Thanh: "Không xa, nhiều nhất là 10 phút, sau này em có thể thường xuyên tới đó."

Tần Việt: "Ừ."

Chiếc xe lăn bánh, trong khoang xe đột nhiên yên ắng.

Thẩm Kiến Thanh mở radio, điều chỉnh âm lượng vừa phải, nói: "Buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi."

Hôm nay Tần Việt vẫn ổn, mắt mở thao láo suốt quãng đường, phát hiện thật sự đúng như những gì Thẩm Kiến Thanh nói, canh khoai từ có vị rất ngon, ăn vào mà không bị đầy bụng, cũng không khó tiêu, chỉ là bát cơm to như cái bánh xe bò, áp lực cho thị giác và khẩu vị quá lớn.

Tần Việt chỉ ăn hết một phần ba đã bắt đầu lề mề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!