Chương 41: (Vô Đề)

Không thích hay là sợ, Tần Việt có thể nhìn ra.

Nhưng phản ứng đầu tiên của Thẩm Kiến Thanh vẫn là trốn tránh, như thể đã hoàn toàn quên mất lời hứa với cô trước khi đến đây—— Trong tương lai, khi không vui, đừng giấu cô, cô có thể...

"Tần Việt." Thẩm Kiến Thanh bỗng nhiên quay người, biểu cảm trên mặt xen lẫn kiềm chế, đè nén và mâu thuẫn, rất lâu sau, cô ấy mới mím chặt môi, hít một hơi thật sâu trong mũi, nói: "Em đã từng đi học, từng nhìn thấy bảng tin trường, chắc chắn biết rằng những bức ảnh bên trong đó chỉ có một lớp kính bảo vệ, ai muốn lấy thì nahast định sẽ lấy được, lấy đi rồi..."

Thẩm Kiến Thanh nghiêng người dựa vào gốc cây trùng dương um tùm, lấy thuốc và bật lửa từ trong túi, nhanh chóng châm lửa rít một hơi.

Xuyên qua làn khói trắng đục, ánh mắt của Thẩm Kiến Thanh rơi xuống nền gạch xanh ngay ngắn, "Lấy đi rồi, em là người như thế nào, trông ra sao, sẽ bị ai dòm ngó không còn là do chính bản thân em khống chế nữa, đặc biệt là đồng tính như tôi."

Giọng nói của Thẩm Kiến Thanh rất bình tĩnh, bàn tay cầm điếu thuốc không ngừng run rẩy.

Tần Việt quan sát, từng bước đi tới, muốn kéo tay Thẩm Kiến Thanh.

Cô ấy vội giơ tay né tránh, cười nói: "Tôi đang hút thuốc, em cách xa tôi chút, một lát..."

Bỗng, mặt bị đưa lên, Tần Việt nhìn ánh nước không giấu được trong mắt Thẩm Kiến Thanh, quả quyết, dứt khoát nghiêng đầu hôn lên môi cô ấy.

Mùi thuốc lá quả nhiên rất khó chịu, nhưng phản hồi bất chấp tất cả của Thẩm Kiến Thanh khiến nhịp tim nặng nề của Tần Việt dần khôi phục như ban đầu, cũng khiến ký ức vội vã của chính cô ấy quay trở lại với thời gian thực thong thả, ung dung.

Bóng cây trên đỉnh đầu che khuất sắc trời, gió nhẹ khẽ lướt qua mặt hồ.

Thẩm Kiến Thanh ôm chặt Tần Việt, dụi trán vào vai cô, nói: "Có 'thùng rác' bên cạnh, lúc nào muốn nôn là nôn, cảm giác hình như cũng không tồi lắm."

Tay Tần Việt vẫn đang ghìm trong chân tóc Thẩm Kiến Thanh, ngón tay hơi cuộn tròn, vuốt đến khi cô ấy dễ chịu rồi mới nói: "Nếu có lần sau thì cứ việc tới."

"Ha." Thẩm Kiến Thanh cười nhẹ, ngẩng đầu nói: "Có lần sau, tôi bảo em từ chối tôi, em lại nói cứ việc tới, sư phụ Tần, hình như cà khịa tôi sắp thành bản năng của em rồi đấy."

Tần Việt xoa đuôi mắt vẫn còn đang đỏ ửng của Thẩm Kiến Thanh, nói với cô ấy, "Thật lòng đấy, không phải cà khịa chị."

Thẩm Kiến Thanh biết, cô ấy chỉ chợt nhận ra dường như mình đã quen tỏ ra yếu đuối trước mặt cô gái nhỏ 9 tuổi này, sau đó có chút, có chút muốn dựa dẫm vào cô.

Ý nghĩ này chỉ thoáng qua liền đã bị Thẩm Kiến Thanh bác bỏ.

Dựa dẫm là đơn phương, nhưng cô ấy đã hứa với Tần Việt rằng, sau này sẽ cố gắng hết sức để đối tốt với cô, khiến cô cảm thấy mối quan hệ này đáng giá.

Nếu thất hứa nhanh như vậy thì quả thật quá thiếu đạo đức.

Thẩm Kiến Thanh im lặng mỉm cười, một lần nữa cúi xuống vai Tần Việt, chỉ tận hưởng một giây buông thả này.

————

Sau bữa trưa, hai người vẫn tự lái xe về.

Tần Việt ngủ suốt cả chặng đường, Thẩm Kiến Thanh kinh ngạc đến mức muốn gửi cô đến viện y học để nghiên cứu, xem xem rốt cuộc có thể cô có loại gen kỳ lạ nào tồn tại mà có thể khiến trên giường, dưới giường như hai người khác nhau, không đúng—— hai loài khác nhau, một thần đồng, một mèo lười.

Đến bên ngoài khu nhà Tần Việt sống, Thẩm Kiến Thanh khẽ khàng đậu xe chưa được bao lâu thì cô tỉnh dậy.

"Muốn lên nghỉ ngơi một lát không?" Tần Việt ngồi dậy hỏi.

Thẩm Kiến Thanh nhìn vẻ mặt ngái ngủ thiếu ăn nhập của cô, không nhịn được cười, "Không, em mau về ngủ đi."

Tần Việt chậm chạp một lúc rồi mở cửa xe bước xuống, cúi người nói: "Tuần sau gặp."

Thẩm Kiến Thanh: "Tuần sau gặp."

Thẩm Kiến Thanh nhìn bóng dáng Tần Việt xa dần trong gương chiếu hậu, vô thức siết chặt vô lăng.

Tần Việt đứng ở bên đường, ánh mắt dõi theo xe Thẩm Kiến Thanh khuất bóng, quay đi, bình thản bước về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!