Chương 40: (Vô Đề)

Thẩm Kiến Thanh hơi ngẩn người, phản ứng đầu tiên là buông chân đang gác xuống.

Trầm ngâm nhìn ánh mắt Tần Việt, suy nghĩ linh hoạt trong cô ấy trống rỗng vài giây, bất động.

Bên cạnh, Diệp Thừa Phi tan nát cõi lòng, chỉ rõ Thẩm Kiến Thanh gài bẫy hắn ta. "Giảng viên Thẩm, em gái cô đã thích người khác rồi mà sao cô còn dụ tôi vậy? Ở cái tuổi của tôi, không dễ gì mới rung động một lần, ôi, lần này e là phải nghỉ ngơi nửa năm mới hồi phục lại được quá."

Diệp Thừa Phi thở dài, nhưng trên mặt lại không có vẻ gì là phiền muộn cả, rõ ràng là đang đùa.

Thẩm Kiến Thanh cũng không quá nghiêm túc, rời mắt khỏi Tần Việt, cười nói: "Tôi cũng hôm nay mới biết đấy chứ."

"Không thể nào!" Diệp Thừa Phi quay đầu hỏi Tần Việt, "Cô đâu phải trẻ vị thành niên, sao yêu đương mà không kể cho chị cô vậy?"

Mí mắt yếu ớt của Tần Việt hơi rũ xuống, nói: "Vẫn đang là giai đoạn yêu thầm, không tiện nói."

Diệp Thừa Phi muốn kêu cứu, "Cô trông xinh đẹp vậy mà, tính cách lại đặc biệt, thế mà vẫn phải yêu thầm á??"

Nói xong, Diệp Thừa Phi chĩa súng về phía Thẩm Kiến Thanh, "Giảng viên Thẩm, cô làm chị mà như vậy là không ổn rồi, phải mau chóng bắt tên đàn ông xấu xa có mắt như mù lại mà đánh đi chứ!"

Thẩm Kiến Thanh nhìn Tần Việt dễ bảo ở phía đối diện, âm thầm thở dài, nói mà cứ như thật, vừa rồi cô ấy suýt nữa thì tin thật.

"???"

Tin cái con khỉ.

Sư phụ Tần muốn ngủ với cô ấy là chuyện rõ như ban ngày, còn thích được ai.

Thẩm Kiến Thanh đè bắp chân đang lơ lửng trở lại, đáp lời Diệp Thừa Phi, "Lát nữa về tôi sẽ xem xét Việt nhà chúng tôi sau, để coi tên đàn ông xấu xa đó rốt cuộc là ai."

"Chứ còn gì nữa." Diệp Thừa Phi vui vẻ gõ lên bàn, trong nháy mắt lại than thở, "Cô Tần, uống một ly coi như là người quen, sau này gặp lại sẽ là bạn bè."

"Em ấy không uống được." Thẩm Kiến Thanh ngồi dậy, nâng ly của mình, nói: "Tôi thay em ấy."

Diệp Thừa Phi lắc đầu lia lịa, "Ngay cả rượu cũng không uống được, hôm nay tôi thất tình hoàn toàn rồi."

Hai người cụng ly.

Thẩm Kiến Thanh hơi ngửa đầu, một hơi uống cạn ly rượu vang vừa rót.

Diệp Thừa Phi biết điều, uống xong rượu liền cầm ly rời đi, để lại Tần Việt đang nghiêm túc ăn tráng miệng cùng với Thẩm Kiến Thanh đang tựa lưng vào ghế bất động, không ai nói lời nào.

Lâu sau, Thẩm Kiến Thanh dùng chân vừa rồi cọ vào cẳng chân Tần Việt, giọng điệu chế giễu, "Có người thích rồi ấy hả?"

Tần Việt ngẩng đầu, không nói gì.

Thẩm Kiến Thanh mỉm cười, nghiêng người phía trước, khuỷu tay phải chống lên bàn, cằm tựa vào mu bàn tay, thong thả nói: "Nói dối không chớp mắt, không hổ danh là sư phụ Tần, bình tĩnh đến độ khiến người ta ghen tị."

Tần Việt nhìn vào mắt Thẩm Kiến Thanh, tim đập rất chậm.

Có phải nói dối hay không, chỉ có bản thân cô biết.

Trong lòng cô lại rõ hơn bao giờ hết.

Tại một khoảnh khắc nào đó, liệu có có lừa được người đối diện hay không, cô cũng tường tận trong lòng.

Nhưng vẫn chỉ có thể nói: "Cảm ơn giảng viên Thẩm đã khẳng định."

Thẩm Kiến Thanh như thể vui mừng, "Lần sau có người muốn giới thiệu đối tượng cho tôi, tôi cũng sẽ nói vậy, đơn giản, cục súc, hiệu quả."

Tần Việt "ừ" một tiếng, cúi đầu, tiếp tục ăn món tráng miệng chưa hoàn thành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!