Thẩm Kiến Thanh sống trong khu tập thể cán bộ trong khuôn viên trường cũ.
Năm vào trường, cô ấy rất may mắn, trong trường vừa mới xây vài tòa nhà, chỉ cần là giảng viên biên chế chính thức thì sẽ có tư cách mua.
Nhà của trường tuy không được quyền sở hữu, nhưng ở bên ngoài đừng mong nghĩ tới cái giá 3000/m2 nên cô ấy đã mua đứt 150m2 và sống một mình.
Trên đường về, Thẩm Kiến Thanh đã bật điều hòa từ xa, bây giờ vừa bước vào cửa, hơi lạnh đã phả thẳng vào mặt.
Thẩm Kiến Thanh thoải mái thở ra một hơi, cởi giày cao gót và túi ra, nói với Tần Việt đang đóng cửa: "Tôi đi tắm trước, em tự thu dọn đi, xong thì tới tìm tôi."
Tần Việt đáp, "Ừ."
Tần Việt đứng ở cửa, ánh mắt dõi theo Thẩm Kiến Thanh rẽ vào phòng ngủ, sau đó cúi xuống nhặt chiếc áo khoác mà cô ấy tiện tay ném lên ghế thay giày rồi móc lên, lại dựng thẳng đôi cao gót ngả nghiêng rồi mới tìm đôi dép mình thường đi trong tủ giày, thay dép, sau đó vào nhà vệ sinh ở huyền quan để tắm táp.
Vị trí bày biện đồ đạc trong phòng vệ sinh vẫn giống hệt như khi cô bước vào tuần trước, ngoại trừ đồ ngủ đã được giặt xong trong máy giặt nhưng không biết đã bị chủ nhân bỏ quên bao lâu.
Tần Việt quen cửa quen nẻo tìm thấy nước giặt rồi thêm vào lại, thay đổi nút chức năng mà Thẩm Kiến Thanh chẳng mấy khi lưu ý vì bận rộn từ "Nhiều đồ" sang "Giặt nhanh 15 phút".
————
Nhà của Thẩm Kiến Thanh nam bắc thông nhau, phong cách trang trí đơn giản và hiện đại, vị trí cũng không tệ, từ ban công phòng khách có thể nhìn thấy những con đường rợp bóng cây và bãi cỏ xanh được các đôi tình nhân nhỏ của Đại học Giang Bình chào đón nhất, dù bây giờ đã hơn 10 giờ nhưng nơi đây vẫn náo nhiệt không thôi.
Sau khi phơi đồ ngủ của Thẩm Kiến Thanh xong, Tần Việt buồn chán tựa vào cạnh cửa sổ nhìn những chàng trai cô gái đang trong kỳ mặn nồng ôm ấp, hôn hít, nhìn cho tới khi bọn họ tay trong tay ngọt ngào ra về.
Tần Việt đóng cửa sổ lại, quay người đi về phòng khách.
Phòng khách của Thẩm Kiến Thanh rất rộng, trang bị đầy đủ các loại đồ dùng trong nhà công nghệ cao, gần ban công còn đặt một chiếc piano đứng, lớp bạt che bụi vẫn chưa được mở.
Tần Việt đi tới, tay phải đút trong túi, ngón trỏ tay trái chạm nhẹ lên vài phím đàn.
"Biết đàn à?" Giọng nói lường biếng của Thẩm Kiến Thanh truyền đến từ phía sau.
Tần Việt cuộn tròn ngón tay lại, quay người nhìn cô ấy, "Không."
Thẩm Kiến Thanh thuận tay vén mái tóc dài xõa trên vai, đi đến bàn ăn rót cho mình một ly nước lọc, ngửa đầu, nhấp một ngụm nhỏ. Đường gân mĩ nhân ở cổ lúc ẩn lúc hiện theo động tác nuốt của cô ấy.
Nửa ly nước xuống bụng, cổ họng khô khốc của Thẩm Kiến Thanh dễ chịu hơn rất nhiều, sự mỏi mệt khắp người như bị làn nước mát lạnh gột sạch, toàn thân trở nên thư giãn.
Cô ấy nghiêng người tựa vào bàn ăn, nhàn nhã, ung dung nhìn Tần Việt đang chạy ra ban công thưởng thức cây cảnh.
Góc nghiêng nhìn quả thật có chút dữ, cái kiểu dữ mà không đủ khí thế.
Tầm mắt của Thẩm Kiến Thanh dừng lại vài giây trên gương mặt không chút huyết sắc của Tần Việt, cầm ly, nói: "Tần Việt, lại đây."
Ngón tay đang điểm trên cây hoa nhài của Tần Việt thoáng khựng lại, đáp: "Ừ." Nhưng lại không đi ngay mà ác liệt bẻ cong nó, nhìn nó rời khỏi tay mình, không cam tâm một lần nữa dựng dậy, lắc lư, run rẩy trong không trung thì mới cong khóe môi, quay người đi tìm Thẩm Kiến Thanh.
"Này!" Thẩm Kiến Thanh đặt nửa già ly nước trái cây trước mặt Tần Việt nói: "Uống đi."
Nước trái cây vừa mới được Thẩm Kiến Thanh lấy từ trong tủ lạnh ra, hơi lạnh tạo thành một lớp sương mù dày đặc trên thành ly.
Tần Việt cụp mắt nhìn chằm chằm một giọt nước ngưng tụ nhanh chóng, nói: "Tôi không khát."
Thẩm Kiến Thanh lườm cô, "Miệng khô đến tróc cả da ra rồi mà còn không khát?"
Tần Việt mím môi.
Một động tác rất nhỏ nhưng vẫn bị Thẩm Kiến Thanh phát hiện ra, cô ấy uống một ngụm nước, cổ họng trơn tru, "Có phải lãnh đạo của các em rất vô nhân tính không? Lần nào gặp em cũng như bị ngược đãi, không phải miệng lưỡi khô khốc thì là mặt mày trắng bợt, hôm nay lại còn ho."
Tần Việt nói; "Không có. Ban quản lý xưởng quy định không được mang ly vào, bình thường không thấy thì sẽ không nhớ uống, không liên quan gì tới lãnh đạo."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!