Chương 39: (Vô Đề)

"Vù vù vù, vù vù vù..."

Thẩm Kiến Thanh cảm giác như có một con ong mật sống trong đầu, bình thường lười biếng, chểnh mảng, không có một miếng hiệu quả, nhưng cứ hễ gặp Tần Việt là lại năng suất từng giây từng phút đến đáng sợ.

Thật sự muốn cưa chân cái cô họ Tần hả?

Khâu luôn cả miệng đi.

Sao trên đời lại có người kiệm lời mà vẫn được lòng người như vậy nhỉ?

Là do cô ấy chưa tìm hiểu thế giới này đủ thấu triệt chăng?

Hay là suy nghĩ của cô ấy quá hạn hẹp?

Chẳng phải cô ấy chỉ có 162 thôi hay sao, chẳng phải chỉ là không mang cao gót thôi hay sao, ngẩng đầu nói chuyện với một người 172,  còn chưa đứng thẳng thôi hay sao?

Có vấn đề gì không?

Cô ấy cũng đâu có làm thụt lùi chiều cao trung bình của phụ nữ Giang Bình đâu..... Lùi 2 phân.

Vì vậy, từ nhỏ, cô ấy thật sự rất ghét người khác lôi chiều cao của mình ra nói.

Cái cô Tần kia to gan quá rồi, một lần không được thì nói hai lần.

Thẩm Kiến Thanh thu hồi tầm mắt ở trên trần thang máy về, nhìn về phía Tần Việt đang phản chiếu trên cửa, nói: "Mời em bỏ tay, ra khỏi đầu tôi."

Giọng điệu của Thẩm Kiến Thanh vô cùng bình tĩnh, biểu cảm cũng vậy, nhưng chữ "mời" này, một khoảng dừng rất rõ ràng đã lột tả cảm xúc một cách sâu sắc.

Tần Việt mím môi, thu tay về, đút trong túi quần, nói: "Sao hôm nay chị không mang giày cao gót?"

Thẩm Kiến Thanh đưa tay vuốt mái tóc xoăn, mỉm cười, "Hoạt động hôm nay bao gồm đi bộ gần 4 cây số, em nghĩ tôi chán sống, hay là muốn sống?"

Qua cửa thang máy, Tần Việt nhìn Thẩm Kiến Thanh 2 giây, nói: "Ừ."

Thẩm Kiến Thanh: "???"

Thẩm Kiến Thanh quay qua nhìn Tần Việt, giọng điệu nghiêm túc, "Sư phụ Tần, không ấy em về đi làm đi, tự nhiên tôi không muốn dắt em theo nữa."

Tần Việt cúi đầu nhìn cô ấy: "Tôi đã xin nghỉ rồi, bây giờ đi làm cũng không được tính lương."

"Tôi trả em gấp đôi, em về đi."

"Không."

Hai người nhìn nhau, không khí ngập tràn sự so đo im lặng.

Trước khi thang máy dừng, Tần Viên bỗng nói: "Giảng viên Thẩm, tôi rất thích chiều cao của chị."

Thẩm Kiến Thanh khoanh tay trước ngực, trực giác cảm thấy vẫn còn vế sau.

Tần Việt nói: "Lúc ôm, mặt chị vừa khéo ở ngay cổ tôi."

Bàn tay khoanh trên cánh tay của Thẩm Kiến Thanh siết lại, nghe thấy câu nói cuối cùng của Tần Việt, "Cổ của tôi rất nhạy cảm, vì vậy nhiều khi, chị không cố ý, nhưng vẫn thở rất mạnh, tôi sẽ vô thức làm chị khóc vì không chịu nổi."

Thẩm Kiến Thanh siết chặt cánh tay, hô hấp khựng lại.

Nghĩa là, chiều cao của cô ấy tương xứng với điểm nhạy cảm của Tần Việt, vì thế nên Tần Việt đã mất khống chế mà giẫm lên khuynh hướng của của cô ấy, làm cho cô ấy nghiện và tìm đến Tần Việt?

Vòng lặp vô tận này thật hoàn hảo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!