Chương 38: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hàng mi Tần Việt dao dộng, giống như một cơn chấn động tự nhiên do nhịp tim gây ra, rất nhẹ.

Cô cụp mắt, đọc kỹ dòng tin nhắn trên màn hình thêm một lần rồi mới ngước mắt nhìn lên bục giảng.

Thẩm Kiến Thanh cúi đầu, không biết đang nhìn gì, tay trái đeo đồng hộ bạc của cô ấy đặt lên bàn, ngón trò gõ nhẹ lên mặt bàn.

Tần Việt ngồi trong góc ở hàng ghế cách xa cô ấy nhất, rõ ràng không nghe thấy một tiếng động gì nhưng không hiểu sao lại cảm thấy từng nhịp gõ đang điểm vào tim mình, cô bất giác nghĩ, vừa rồi có phải chính bàn tay này đã vỗ đầu cô không? Nó làm sao tránh được những ánh mắt xuất hiện khắp nơi trong lớp học và có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào? Là vỗ cô trước, hay là đặt chìa khóa trước?

Tần Việt nghĩ không ra đáp án, tạm thời cũng không cách nào xác thực.

Trên bục giảng, Thẩm Kiến Thanh nhìn thời gian không còn nhiều, nhướng mi nhẹ, ánh mắt điềm tĩnh và thong dong quét qua từ phía dưới.

Ngang qua Tần Việt, thoáng dừng lại một chút.

Ngắn ngủi có lẽ còn không tới 1 giây, nhưng Tần Việt đã đọc ra ngàn vạn câu chữ trong đó.

Giảng viên Thẩm phàn nàn cô không tập trung nghe giảng.

Trách cô, mà còn cho cô chìa khóa xe, bảo cô vào xe ngủ.

Hình như hôm nay giảng viên Thẩm dám nhìn cô rồi, thậm chí trong cái nhìn ngắn đến nỗi có thể gọi là cái nhìn vừa rồi, cô ấy nhướng mày với cô, đại khái ý cô ấy là: Đi ngủ ngay, nếu không tôi mắng bây giờ.

Tần Việt bất động thanh sắc nhếch khóe miệng, cúi đầu bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Đi ra từ cửa sau, bước chân Tần Việt dừng lại 2 giây, chuyển hướng, đi về phía cửa trước.

Cùng lúc chuông vào tiết 2 reo lên, cô vừa vặn đi ngang qua cửa trước.

Bước chân chậm rãi, khoan thai, hồi lâu mới biến mất khỏi dư quang nơi khóe mắt Thẩm Kiến Thanh.

Thẩm Kiến Thanh cầm phấn thở phào, bật mic lên, bình thản như thường nói: "Chúng ta vào học tiếp."

————

Tan học, Thẩm Kiến Thanh nhờ nghiên cứu sinh trả đồ đạc về phòng chuẩn bị như thường lệ, rửa tay rồi vội vàng đi tìm Tần Việt.

Tần Việt vẫn đang say giấc nồng trong xe.

Thẩm Kiến Thanh đứng ở cửa nhìn mấy giây, không khỏi kinh ngạc, cô cao vậy mà lại có thể cuộn tròn ở hàng ghế sau, còn biết chăm sóc bản thân bằng cách đắp áo khoác của cô ấy. Cổ áo đắp tới chóp mũi, che hơn nửa khuôn mặt, để lại một đôi mắt nhắm nghiền, bị tóc mái rối bù che mất, lại bị vài sợi tóc bên mai ngoắc lên, trông gầy yếu lại mong manh.

Thẩm Kiến Thanh vô thức cau mày, đứng ở cạnh cửa thật lâu mới giơ tay, muốn gõ cửa nhưng lại không nỡ đánh thức Tần Việt.

Cô ấy chuyển sang nắm tay nắm cửa, thăm dò kéo cửa ra.

"..."

Quả nhiên ngủ cái là quên hết trời đất, cửa xe không khóa, cũng không sợ bị người ta bắt cóc đem bán.

Trông xinh xắn thế kia, tính tình lại tốt, còn giỏi giang, hẳn là bán được nhiều tiền lắm.

Mí mắt mỏng, lại còn siêu cứng đầu, thấy gì thuận mắt là khỏi biết đường về.

Thẩm Kiến Thanh khom lưng tiến vào, cẩn thận dùng ngón tay đè cổ áo xuống cho tới khi chạm vào cằm Tần Việt, sau đó lặng lẽ ngắm nhìn cô, thầm nhủ không khí trong xe vốn đã chẳng mấy thông thoáng mà còn đắp kín mít thế kia, không sợ ngộp thở hay gì ấy?

Thẩm Kiến Thanh không nhịn được cười, phát ra một thanh âm khá nhẹ, như thể ồn đến Tần Việt, hàng mi dài khiến con người ta ghen tị của cô khẽ rung rinh, mí mắt cũng theo đó mà động đậy.

Thẩm Kiến Thanh tưởng Tần Việt sắp tỉnh, chuẩn bị lùi lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!