Tần Việt tựa vào tường, quấn lấy ánh mắt đầy ẩn ý của Thẩm Kiến Thanh vài giây, điềm tĩnh nhắc nhở cô ấy, "Giảng viên Thẩm, chính miệng chị đã nói, sẽ nghiêm túc dạy tôi, là giảng viên của tôi mà, mới có mấy ngày, sao đột nhiên lại hết dám nhìn tôi nữa rồi?"
Thẩm Kiến Thanh khẽ hừ, "Tôi còn bảo em phải có thái độ cung kính với tôi, em có cung kính chưa? Em tự nhớ lại dáng ngồi và ánh mắt của em trên lớp đi, có giống sinh viên chưa?"
"Không giống sinh viên thì giống ai?"
"Giống đoàn giám sát tác phong giảng dạy đến dự giờ lớp tôi."
Tần Việt: "Đâu có."
"Đương nhiên là không, em chỉ đơn thuần là bố già thôi. Em đừng có mà đánh trống lảng." Chân phải của Thẩm Kiến Thanh tách mở đầu gối Tần Việt, lại gần cô, áp chế giọng nói xuống thật trầm, "Sư phụ Tần, tự thế và ánh mắt đó của em ngầu lắm, hại tôi thấp tha thấp thỏm trong lớp hôm nay, sợ bị phân tâm, em phải bồi thường cho tôi."
Tần Việt quan sát Thẩm Kiến Thanh, chóp mũi thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp trang nhã trên người cô ấy, "Chị đâu có phân tâm."
Thẩm Kiến Thanh cong ngón trỏ, đỡ cằm cô, "Tôi vẫn cần đạo đức nghề nghiệp, được chưa?"
Tần Việt nói: "Vậy tôi bồi thường gì đây?"
Thẩm Kiến Thanh: "..."
Lại bắt đầu ăn nói chanh chua rồi chứ gì? Không biết nhìn xem đây là địa bàn của ai hả?
Một tay Thẩm Kiến Thanh đỡ mặt Tần Việt, nghiêng đầu hôn cô thật sâu, cấp bách nồng nhiệt, như cuồng phong giữa hè.
Tần Việt đã sớm chuẩn bị, ngay khi Thẩm Kiến Thanh hôn cô, cô liền mở miệng, đáp lại một cách mạnh mẽ.
Tương tác giữa môi và răng của hai người dữ dội và hoang dã, kéo theo cơn khát rõ rệt, nhưng không thể không tận lực kìm hãm vì môi trường hạn chế, trái lại sản sinh một kiểu kích thích chưa từng có—— Hôn không đủ, không đủ sâu.
Thẩm Kiến Thanh nâng tay, vòng qua cổ Tần Việt, đầu ngón tay vu0t ve sau tai cô.
Nhịp thở của Tần Việt dần nặng nề, ý nghĩ đã yên phận từ lâu trong đầu lại trỗi dậy, tựa như đám cháy lan ra đồng cỏ—— Muốn nhìn cô ấy khóc, mặc sơ mi quần tây chỉnh tề, đúng mực, khóc và né tránh, cầu xin.
Tần Việt duỗi thẳng chân trái đang hơi cong, cái nhìn thẳng vốn đang ngang nhau liền chuyển thành ưu thế chiếm giữ vị trí cao hơn, ngón tay cô từ phía sau gáy Thẩm Kiến Thanh luồn vào chân tóc, 5 ngón hơi khép lại, túm nhẹ nhàng.
Thẩm Kiến Thanh cảm giác được một cỗ kích thích lạ lẫm bỗng bất thình lình dâng trào, xông thẳng lên xương cụt, cô ấy không khỏi run rẩy nhưng lại bị Tần Việt chớp lấy cơ hội, áp sát môi hơn, lưỡi cũng thăm dò sâu hơn.
Thật sự rất chết người.
Hôn môi mà cũng có thể chết người được nữa.
Thẩm Kiến Thanh ôm chặt cổ Tần Việt, những cơn rùng mình trong cơ thể như sóng lúa trong gió, đợt này nối tiếp đợt khác, gần như nhấn chìm lý trí của cô ấy.
Cô ấy liều mang lôi kéo, để ý động tĩnh bên ngoài.
Bỗng, tiếng trò chuyện mơ hồ vang lên.
Tim Thẩm Kiến Thanh run lên, vô thức nghiêng đầu né tránh, bị Tần Việt vặn lại, sau khi câu "Cửa khóa rồi" trầm thấp vang lên giữa môi, bàn tay đựat nơi xương chẩm của Thẩm Kiến Thanh, dùng sức kéo cô về phía mình.
Một nửa tâm tư của Thẩm Kiến Thanh ở lại ngoài cửa, liên tục cảnh báo chính mình không được phát ra tiếng, nửa còn lại chìm đắm trong nụ hôn mãnh liệt và thô bạo của Tần Việt, dần dà không chịu nổi.
Hàng mi run run như bươm bướm của cô ấy bị nước mắt thấm ướt, giọng nói vỡ vụn trong không gian tối tăm, chật hẹp.
Lâu sau, cuồng phong dần tan, Tần Việt nâng mặt Thẩm Kiến Thanh lên, hôn lên đôi mắt ươn ướt của cô ấy.
Từ mí mắt vẫn còn đang run nhẹ cho đến khóe mắt đỏ hoe, dịu dàng khiến cho Thẩm Kiến Thanh cảm thấy thành kính.
Thẩm Kiến Thanh vịn vai Tần Việt, chậm rãi mở mắt ra, "Sư phụ Tần, nụ hôn của em gây nghiện quá đấy."
Tần Việt ở trên mí mắt cô ấy, trầm giọng nói: "Là chị khóc làm tôi động lòng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!