Chạng vạng, ráng mây màu lửa chậm rãi ghé ngang cửa sổ phòng ngủ.
Tần Việt vặn vòi trong bồn tắm, lúc này đang đứng bên cửa sổ, tựa như cây hoa nhài đang đùa nghịch trên ban công phòng khách, ngón trỏ gầy gò xấu xa trêu chọc đám rau má được trồng thủy canh đang sinh trưởng vui vẻ, mặt nước gợn sóng nhẹ, sáng nổi lớp vàng.
Thẩm Kiến Thanh gục trên cánh tay yếu ớt, nhìn Tần Việt đang đứng trong sắc trời vô tận một lát, bỗng cảm thấy dáng vẻ xấu xa này của cô mới là dáng vẻ của người 25 tuổi nên có, vô lo vô nghĩ, có chút xấu xa.
Quá khứ thật khó chịu.
Trái tim vẫn còn đang đập rộn ràng của Thẩm Kiến Thanh không khỏi chua xót, cất tiếng, "Tần Việt."
Tần Việt quay đầu, đường nét được bao bọc trong nắng mềm mại và hoài niệm, giống như nét duyên dáng thoáng qua của nữ chính trong bộ phim văn học nghệ thuật đầy tính kể chuyện khi ngoảnh lại nhìn, khiến con người ta rung động.
Thẩm Kiến Thanh dùng một bên mặt cọ cọ cánh tay, nói: "Lại đây."
Tần Việt đi tới, định ngồi ở mép giường.
Thẩm Kiến Thanh giơ tay kịp thời, chỉ xuống sàn nhà, uể oải nói: "Tôi muốn trêu em, nhưng lại không muốn đứng dậy, vậy nên, em ngồi đó đi."
Tần Việt cúi đầu nhìn sàn nhà màu gỗ nguyên bản, khoanh chân ngồi xuống, tựa vào cạnh giường.
Thẩm Kiến Thanh không nhịn được bật cười thành tiếng, "Sư phụ Tần, tôi phát hiện, khi em không gây khó dễ tôi, không nổi loạn thật sự rất giống con mèo nhỏ ốm yếu, làm gì cũng chậm chạp, ngay cả," Thẩm Kiến Thanh cong môi, giọng nói trầm xuống, "Cãi nhau không thôi cũng cãi không lại."
Tần Việt quay đầu nhìn Thẩm Kiến Thanh, muốn nói gì đó.
Thẩm Kiến Thanh nhanh hơn cô một bước, giơ tay lên, đầu ngón tay vẫn còn mềm mại chạm vào khóe mắt cô, trượt xuống, ngoắc lấy cằm cô, "Đặc biệt là đôi mắt này, sau cơn cao trào, lúc nào đỏ rất lâu, nhìn sao cũng thấy đau lòng."
"Này," Thẩm Kiến Thanh bỏ dậy, tựa cằm lên vai Tần Việt, "Lúc mắt tôi đỏ, trông có đẹp không?"
Tần Việt nói: "Đẹp."
Thẩm Kiến Thanh hỏi: "Đẹp như thế nào?"
Tại khoảng cách gần như trong tầm tay, Tần Việt và Thẩm Kiến Thanh nhìn nhau một lát, cô nghiêng đầu chạm vào môi cô ấy, nhỏ giọng nói: "Muốn chọc cho chị khóc."
Rồi hôn thật sâu.
Thẩm Kiến Thanh ngay tức thì mơ hồ, cô ấy không có chút chống cự nào trước sự khuấy động từ đôi môi cùng đầu lưỡi mang theo cảm giác ban sơ của cô.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh bắt đầu tràn ra sàn.
Tần Việt ngậm đầu lưỡi Thẩm Kiến Thanh, vu0t ve một lát rồi rời khỏi cô ấy, ngón tay cái chậm rãi lau đi bờ môi vương một lớp ánh nước của cô ấy, nói: "Nước chuẩn bị xong rồi."
Thẩm Kiến Thanh bò về, trán đè trên cẳng tay, run lẩy bẩy thở ra một hơi.
"Đi tắt nước trước đi, lát nữa rồi tắm."
Giọng nói của Thẩm Kiến Thanh nghèn nghẹt trên giường, có hơi khàn.
Tần Việt đáp lại, tắt nước rồi đi ra, Thẩm Kiến Thanh đã miễn cưỡng bình tĩnh lại, cô ấy kéo một cái gối qua rồi nằm sấp lên đó, đầu ngón tay gõ gõ lên cái bụng tròn vo của "lính gác mèo con".
Tần Việt đi tới, vẫn ngồi trên sàn.
Thẩm Kiến Thanh ngẩng đầu nhìn cô, "Tặng nó cho tôi được không?"
Tần Việt nói: "Chị đi lại bằng xe, không dùng tới."
Thẩm Kiến Thanh: "Nhưng tôi thích."
Không có đôi tai nó thúc giục, có lẽ cô ấy vẫn còn đang làm mình làm mẩy với Tần Việt, giận mãi giận mãi, không chừng sẽ mất cô luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!