Chương 35: (Vô Đề)

Cuối cùng cũng nói ra rồi, theo cách tự nhiên và thoải mái mà cô muốn.

Buổi sáng ra khỏi nhà vệ sinh, không nhìn thấy Thẩm Kiến Thanh, cô còn tưởng rằng cuộc rượt đuổi tốn trí lực này phải kết thúc dưới sự thất bại của cô.

Cũng may...

Gió nóng bốc lên, Tần Việt hé miệng, chậm mà nhẹ thở ra một hơi dài đằng đẵng.

Cảm thấy thần kinh căng chặt, cô không nhịn được mà tự giễu nghĩ, hồi còn đi học, khi thi, cô không tốn nhiều sức lực, đi làm rồi, tuy rằng khắc khổ, những cũng có thể coi là thuận buồm xuôi gió, cảm giác căng thẳng và thận trọng như ngày hôm nay vẫn thật sự rất xa lạ, nhưng, đáng giá.

Chỉ có điều, thái độ của giảng viên Thẩm chuyển biến quá đột ngột, trong lòng cô vẫn chưa yên ổn là bao.

Tần Việt tập trung hồi tưởng lại cảm xúc của Thẩm Kiến Thanh trong điện thoại.

Nghe có vẻ như không có gì bất thường, vậy, cô có thể thích đáng xác thực một số điều với cô ấy, chạm đến điểm nhạy cảm nhưng vẫn nằm trong ranh giới an toàn chứ?

Cân nhắc một hồi, Tần Việt mím môi, ổn định hô hấp, nói: "Giảng viên Thẩm, tôi rất muốn, nhưng, tôi vẫn còn tư cách chứ?"

Thẩm Kiến Thanh không chút do dự, "Còn! Ngoài em ra, không có ai còn hết!"

"Ừ." Tần Việt thản nhiên đáp lại, không khẳng định, vẫn hỏi ngược lại, "Nhưng tôi không biết gì về chị cả, lỡ như một ngày nào đó chọc chị không vui thì sao?"

Thẩm Kiến Thanh cắn răng, "Đến đây, tôi kể em nghe."

"Chị nói tôi khống chế chị trên giường để đạt được cảm giác thành tựu, lời này cũng không hẳn là sai, tôi thích nhìn chị mê man, ỷ lại tôi, đam mê này sẽ không bao giờ thay đổi dù có là bao lâu đi chăng nữa, chị có để bụng không?"

"Tôi đã nói với em rồi, sở dĩ sau này tôi lại tìm đến em, lý do quan trọng chính là ở chỗ đó! Tôi không những không để ý mà còn rất thích, rất mê, không thể cưỡng lại được!"

Tần Việt lại "ừ", một lúc lâu sau vẫn không lên tiếng.

Trái tim Thẩm Kiến Thanh treo lơ lửng, qua tấm kính sẫm màu, nhìn chằm chằm Tần Việt.

Tần Việt dường như có phần cảm giác được, ngẩng đầu nhìn qua.

Bọn họ căn bản không thể nhìn thấy nhau, nhưng không hiểu sao, tim Thẩm Kiến Thanh loạn nhịp, nghe Tần Việt nói: "Vậy, giảng viên Thẩm, chị không muốn dừng lại với tôi, đúng chứ?"

Thẩm Kiến Thanh nói: "Không! Thậm chí..."

Thẩm Kiến Thanh dừng lại, biết rõ có thể quá đáng, nhưng vẫn thốt ra lời đã đọng lại trong miệng đã lâu, "Tần Việt, bây giờ tôi khao khát em hơn cả trước!"

Thẩm Kiến Thanh quát lên, dù rằng đã gằn cổ họng nhưng những cảm xúc bộc phát không yếu đi chút nào.

Quát xong, trong ống nghe im ắng, cô ấy hoài nghi mình gnhe thấy tiếng gió nóng thổi qua.

Tần Việt đứng giữa làn gió nóng nhìn cô ấy, nhưng cô ấy lại không nhìn rõ Tần Việt, cũng chậm chạp không nhận được hồi âm của cô.

Thẩm Kiến Thanh không đợi được, trực tiếp tỏ rõ thái độ với Tần Việt, "Tần Việt, tới tìm tôi! Hoặc tôi đi tìm em ngay bây giờ! Em chỉ được chọn một trong hai!"

Tần Việt nhìn cô ấy từ xa, môi mấp máy, nói: "Tôi tìm chị."

Bất ngờ lên tiếng, còn là lời khẳng định hiếm thấy, giọng nói trầm ấm, mềm mại, truyền qua ống nghe, như đang ghé vào tai Thẩm Kiến Thanh.

Cơ thể cô ấy khẽ run, trái tim vốn đã không được bình tĩnh bỗng đập vào lồ|\|g ngực, nhức nhối.

Thẩm Kiến Thanh cắn môi, tùy tiện nhìn những người dưới ánh mặt trời, đáy mắt đỏ ửng, "Không đổi ca à?"

Cô nói: "Không."

Không đổi ca, công nhân tới tìm cô là để xác nhận thông số, một cái chạm môi là xong chuyện, vừa rồi cô đã trả lời rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!