Thẩm Kiến Thanh cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy, trong đầu cô ấy mất không chế hiện lên một câu nói, "Ám ảnh thuở thơ ấu phải mất cả đời để chữa lành."
Vậy, những hỗn loạn kỳ niên thiếu phải mất bao lâu mới có thể giải quyết hoàn toàn?
Thẩm Kiến Thanh cảm thấy, quãng thời gian này có lẽ sẽ dài hơn cả một đời người.
Nếu không, cô ấy làm sao lại phán chắc nịch với tất cả mọi người rằng, cả đời này cô ấy sẽ không kết hôn, không yêu đương mỗi khi đề cập dến những chuyện liên quan?
Cô ấy còn chưa dám nhớ lại toàn bộ tuổi 14 thì đã nhìn thấy trọn vẹn cả cuộc đời mình, còn về sau đó, có ai biết được?
Trước đây cô ấy không được thần linh phù hộ, đương nhiên sau này cũng sẽ không được Ngài ưu ái.
Cho nên cô ấy chưa bao giờ tham lam, thậm chí cũng chỉ dám tìm một người bạn tình.
Nhưng tại giây phút này, Tần Việt ngồi xổm dưới chân cô ấy, đỡ lấy chân cô ấy, ngẩng đầu nói với cô ấy "Giảng viên Thẩm, phiền chị nhấc chân lên một chút", toàn bộ ý thức của cô ấy bỗng dán chặt với một cụm từ cực kỳ xa lạ—— yêu thương.
Cô ấy tìm được cảm giác thương yêu từ một cô gái kém mình 9 tuổi.
Cô gái này khác với những bạn học đã từng coi cô ấy như dị loại trong quá khứ, khác với những đồng nghiệp lúc này không có ác ý, nhưng cũng không đưa tay giúp đỡ cô ấy, cô bỏ qua những ánh mắt ngạc nhiên của tất cả mọi người mà ngồi xuống bên cạnh chân cô ấy, chỉ đơn giản là muốn thay cô ấy dọn dẹp mớ hỗn độn.
Khoảnh khắc này lặng ngắt như tờ.
Những gợn sóng nối đuôi nhau trong lòng Thẩm Kiến Thanh nhẹ đến mức không ai hay biết, nhưng dường như đã khuấy đảo cô ấy long trời lở đất, cô ấy không khỏi cảm thấy cổ họng nghẹn ngào, chóp mũi chua xót, hốc mắt cũng nóng bừng, có phần muốn...
"Giảng viên Thẩm." Người ngồi dưới chân bỗng gọi cô ấy.
Thẩm Kiến Thanh chớp mắt nhìn sang, lập tức nhận ra khẩu hình miệng câm lặng của Tần Việt, "Đừng khóc."
Trong lòng Thẩm Kiến Thanh run lên, bực tức nghĩ, cô ấy có phải trẻ con lên 3 đâu chứ, làm gì có chuyện trong vòng vỏn vẹn có mấy ngày mà khóc hoài khóc mãi được?!
Cùng lắm, cùng lắm là cô ấy bỗng nhớ đến sự hỗn loạn trước đây đều trở thành trò cười cho người khác, bị soi mói, bị chế giễu, mà bây giờ lại có người dũng cảm bước ra, che chở cô ấy nên trong lòng cảm động thôi mà.
Vì vậy, cô ấy bất giác nhìn người này, mãi đến khi ngón cái của cô xoa nhẹ mắt cá chân mới bất chợt hoàn hồn.
"Giảng viên Thẩm, phải nhấc chân lên." Giọng nói luôn bình tĩnh của Tần Việt lại lần nữa vang lên.
Lồ|\|g ngực Thẩm Kiến Thanh phập phồng, cô ấy vô thức nhấc chân, kết quả vì động tác quá mạnh, không đứng vững, theo bản năng bám lấy vị trí trong tầm với—— đỉnh đầu của Tần Việt.
Làn tóc suôn mượt được ánh chiều tà sưởi nắng, có hơi bỏng tay, Thẩm Kiến Thanh bất giác muốn rụt lại, nhiệt độ rời khỏi da được chút ít lại bị tay phải đè trên chân giữ lại.
"Được rồi."
Tần Việt đứng dậy, nắm tay Thẩm Kiến Thanh nói.
Sau đó buông cô ấy ra, tay đút trong túi, không chút lưu luyến và mờ ám.
Thẩm Kiến Thanh nhìn động tác của cô, sửng sốt một lát, nhưng bừng tỉnh khỏi cơn mơ.
Bây giờ họ đang đứng ở nơi đông người, bị những người quen của riêng mình nhìn ngó chằm chằm, không thể giống như đang ở nhà, nắm tay chính là mở ra màn dạo đầu của cơn cao trào được.
Nghĩ tới đây, nhiệt độ vẫn chưa hạ xuống nơi vành mắt Thẩm Kiến Thanh bỗng lại dâng lên.
Những ngày qua, hằng đêm, cô ấy phải đi qua vài cơn dâng trào mới có thể miễn cưỡng ngủ yên ổn được một lúc.
Nhưng sau khi thức dậy, chỉ có thể nhìn thấy cây trâm ở đầu giường, mọi sự yên ổn của cô ấy đều sẽ biến thành trống rỗng và lạnh lẽo không thể chạm đáy trong chốc lát.
Cô ấy nhìn trần nhà, phóng túng nghĩ về nguyên nhân hình thành nên sự chênh lệch này, đồng thời cũng có được đáp án chính xác.
Cô ấy nhớ Tần Việt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!