3 rưỡi chiều, Tần Việt ở cuối dòng người tan làm đang trở lại phòng thay.
Tủ của sư phụ Tào ở cạnh Tần Việt, nghiêng đầu nhìn thấy điện thoại của cô được để ở tận trong cùng, vội vàng nhắc nhở, "Tiểu Tần, điện thoại của cô đặt ở đó không có tín hiệu đâu, cô phải đặt sang bên cạnh ấy."
Sư phụ Tào tốt bụng dùng tay gõ gõ, vừa khéo chính là nơi Tần Việt thường để điện thoại.
Tần Việt vừa cởi tóc ra xong, liếc nhìn, không nhiều lời, chỉ nói: "Được."
Rất nhanh, phòng thay đồ rộng lớn chỉ còn lại một mình Tần Việt, chuyển chiếc vòng tay trầm hương đeo ở tay phải khi làm việc sang trở lại tay trái, cẩn thận quấn từng vòng rồi mới lấy chiếc điện thoại ở phía trong cùng tủ ra.
Quá trình kết nối mạng kéo dài trong 5-6 giây, WeChat bắt đầu kêu.
Tần Việt mở ra xem, đột nhiên lo lắng cho trạng thái tinh thần của Quan Hướng Thần.
[Cái gì đã làm mờ mắt mình thế này! Bé Việt của mình!]
[Vị thần vĩnh viễn của bé Việt! Yêu! Fan cuồng!]
Quan Hướng Thần đã gửi liên tiếp 20 emoji như vậy, không đầu không đuôi, trong đó không nói một câu tiếng người nào.
Tần Việt nhìn màn hình suy nghĩ một rồi cũng trả lời lại bằng một meme.
[Uống phải rượu giả rồi à?. jpg]
Quan Hướng Thần vẫn còn đang ngủ bù, điện thoại vang, cô nàng chỉ trở người, từ nằm ngửa chuyển sang co rúm như tôm càng.
Tần Việt đợi vài giây mà không thấy phản hồi, ngón tay cái vuốt lên, thoát khỏi hộp thoại, lướt lên lướt xuống.
Không có tin nhắn nào từ người khác.
Tần Việt ngửa đầu ngả người về sau, đập vào tủ, phát ra một loạt tiếng động.
Cô lặng lẽ chờ tiếng ồn qua đi rồi thoát khỏi WeChat, nhấp vào một ứng dụng trong thư mục công cụ thường dùng.
Ứng dụng không chiếm nhiều bộ nhớ, sau khi tải một lát đã hiện ra giao diện đơn sắc với các ký tự đen trên nền trắng.
Toàn bộ chữ viết đều là tiếng Anh, xen lẫn các con số, theo cập nhật thời gian thực, từng dòng một sẽ nảy lên theo quy luật.
Tần Việt cúi đầu nhìn một hồi, vuốt tóc mái, cất điện thoại rồi đi ra ngoài.
Đi tới cửa phòng thay đồ, Cốc Đào đột nhiên chạy tới, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn nói: "Sư phụ, sư phụ, lượng công việc hôm nay của em đạt tiêu chuẩn rồi! Đến nhà máy hơn 3 tháng cuối cùng cũng đạt tiêu chuẩn rồi!"
Tần Việt "ừ" một tiếng, nhẹ giọng nói: "Tiếp tục cố gắng."
"Dạ dạ! May mà có chị cầm tay chỉ dạy em suốt thời gian qua, nếu không em không biết vượt qua thời gian thử việc như thế nào nữa! Cảm ơn sư phụ!"
"Không có gì."
"Ơ, sư phụ, sắc mặt của chị trông không tốt lắm, chị thấy không khỏe sao? Có cần em cùng chị đến bệnh viện không?" Cốc Đào lo lắng hỏi.
Tần Việt nói: "Không cần. Tôi không ăn sáng, buổi chiều hơi hạ đường huyết, không phải chuyện gì lớn."
"Ồ ồ, vẫn nên chú ý."
"Ừ, cô làm việc đi, tôi đi trước đây."
"Vâng sư phụ, ngày mai gặp."
"Mai gặp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!