Thẩm Kiến Thanh gần như đã dùng toàn bộ sức lực để nói những lời này.
Vừa hét xong, cô ấy cảm thấy cả đầu đều đang ong ong, cổ họng cũng dao động đau đớn, ngứa ngáy, cô ấy hoàn toàn không khống chế được chính mình, cúi xuống, chống gối, ho kịch liệt.
Nước miếng văng trên người, nước mắt mất kiểm soát trào ra.
Điều này khiến cho thần kinh và sự thảm hại không có nơi đặt chân trong lồng ngực cô ấy dâng trào trong nháy mắt, vừa nhìn thấy chân Tần Việt cử động, cô ấy lập tức lùi một bước lớn về sau, lạnh lùng nói: "Đừng tới đây!"
Tần Việt dừng lại, ngón tay giữ lấy túi giác dần siết nắm lại thật chặt.
Cô từng ho, ho rất thường xuyên, dùng nắm tay chặn lại, hoặc rụt cằm vào trong cổ áo để chặn miệng, là kiểu họ sẽ không thể làm phiền đến người khác, nhưng có lúc vẫn sẽ cảm thấy lồng ngực như sắp nổ tung, không thở nổi.
Thẩm Kiến Thanh như vậy...
Chỉ nhìn thôi, cô đã cảm thấy ngũ tạng của cô ấy đang trên bờ vực sụp đổ.
Tần Việt im lặng đứng đó, sau vài giây, đôi môi từ từ mím lại thành một đường thẳng.
Chấp nhận việc cô đã nhìn thấy gì đó thật sự khó đến vậy ư?
Một người không hề biết gì về cô ấy, có nhìn thêm mấy đi chăng nữa vẫn không hề biết gì mà?
Người đó an toàn như vậy, việc gì phải lo lắng, ngược lại chính Tần Việt cô, hoang mang, bối rối, nơm nớp lo sợ, để rồi cuối cùng nhận được câu "Em cho mình là cái gì của tôi chứ?".
Kẻ "biến thái" có toàn bộ nửa đầu cuộc đời xoay chị, nửa sau cũng chỉ cần chị.
Là do chính miệng bạn thân của cô phong.
Cô như vậy, thấy tính cách chị bỗng nhiên thay đổi chỉ vì một bó hoa hồng, lẽ nào cô không nên lo lắng sao?
Đó là hoa hồng.
Chỉ những ai từng trải qua tình yêu mới có thể vừa yêu vừa hận, nhạy cảm đến tột cùng.
Vậy nên giảng viên Thẩm, Thẩm Kiến Thanh, có thể chị đã từng có tình yêu của mình, nhưng tôi, tới tận bây giờ vẫn chưa có được chị, như vậy, chẳng phải tôi mới là người phải lo lắng hay sao?
Nhưng tôi không dám lo lắng.
Vậy mà chị lại nói với tôi, tôi không lo lắng cũng là sai.
Vậy thế nào mới là đúng?
Gió ngoài ban công kéo tới từng đợt, rèm cửa đung đưa.
Ragdoll bị dọa sợ cuối cùng không trụ được nữa, nhảy xuống "bộp", nhát cáy kêu: "Meo——"
Tần Việt buông thả lỏng tay, im lặng gần một phút mới nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Thẩm Kiến Thanh, nói: "Tôi không muốn can thiệp vào chuyện của chị."
Thẩm Kiến Thanh: "Không muốn can thiệp thì tại sao không cho tôi nhặt hoa?!"
"Tôi..."
"Em hiểu nhưng lại giả ngơ, nhìn tôi phát điên xong rồi muốn lên giường với tôi, sau đó dùng đủ trăm phương ngàn kế dỗ dành tôi, nhìn tôi khóc, nhìn tôi cầu xin em, như vậy không phải rất có cảm giác thành tựu hay sao? Phải rồi, em rất thích cảm giác kiểm soát người khác mà, em lúc nào cũng như vậy cả!"
Sự dữ dội của Thẩm Kiến Thanh bị những câu từ thiếu suy nghĩ của chính mình đẩy lên đ ỉnh điểm.
Ngược lại, Tần Việt chỉ điềm tĩnh nhìn chằm chằm Thẩm Kiến Thanh, lại im lặng thêm 5-6 giây rồi mới nói: "Tôi không hề." Tốc độ nói chậm rãi khác thường, giống như tiếng thở dài bất lực.
Sự tương phản quá lớn như đổ thêm dầu vào lửa, Thẩm Kiến Thanh mím chặt môi, nặng nề thở hắt ra qua mũi, gào lên: "Tần Việt! Em muốn xem trò cười của tôi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!