Trong đêm yên tĩnh, giọng Tần Việt rất nhẹ.
Thẩm Kiến Thanh tưởng rằng là ảo giác, nhưng tiếng ảo thính này lại khiến cô ấy thả lỏng không ít.
Đêm đen vô biên trong đầu cô ấy như bừng sáng trong khoảnh khắc, thần kinh căng chặt cũng dần dần thư giãn, nhưng không hiểu vì sao, cơn buồn ngủ đã tức tốc biến mất.
Cô ấy quay người qua, đôi mắt khẽ chớp chớp vài cái rồi từ tốn hé mở.
Vì cửa sổ mở nên ánh trăng không chút kiêng nể tràn vào trong căn phòng, bị rèm cửa phấp phới cắt thành những hình thù khó bẹo hình bẹo dạng, không thì, để lại một bóng mờ trên khuôn mặt mịn màng của người trước mắt.
Thẩm Kiến Thanh ngước nhìn thấy đôi mắt sáng ngời trong bóng tối, tim đột nhiên đập thình thịch, nhanh đến độ cô ấy vẫn chưa bắt kịp đã lại thu được tiếng ảo thính vừa mới đây, "Giảng viên Thẩm, tôi hôn chị được không?"
Tối nay cô ấy đã nghe lời này quá nhiều lần, đáng lẽ ra phải miễn nhiễm mới đúng.
Vả lại, chỉ là hôn mà thôi, đây chỉ là cách thể hiện hời hợt nhất trong mối quan hệ giữa cô ấy và Tần Việt, căn bản chẳng dậy được chút bọt sóng nào.
Nhưng không hiểu sao, đêm đen vừa bừng sáng trong đầu cô ấy lại xuất hiện, âm u khó chịu.
Thẩm Kiến Thanh vô thức nín thở, nhìn Tần Việt nói: "Được, nhưng không chỉ dừng lại ở hôn."
Sau đó yên tĩnh chờ đợi ở đó.
Tần Việt và cô ấy nhìn nhau qua ánh trăng, bất động thanh sắc, cũng âm trầm không thấy đáy.
Lâu sau, Tần Việt nói: "Được."
...
5 rưỡi sáng, Tần Việt tỉnh giấc như thường lệ.
Cô tưởng rằng mình đã dậy đủ sớm, nhưng khi quay đầu lại phát hiện bên cạnh trống không.
Cô lập tức đưa tay sờ.
Nơi Thẩm Kiến Thanh ngủ không hề có hơi ấm.
Tần Việt vội vàng ngồi dậy, nhưng vì hết sức, choáng váng đầu óc lảo đảo, suýt chút nữa ngã xuống.
Cô vịn gối, hơi cau mày, chưa đợi cơn choáng váng qua đi đã mò mẫm xuống giường đi ra ngoài.
Bầu trời lúc 5 rưỡi vẫn còn chưa sáng hẳn, trong nhà yên ắng, ánh sáng rất ảm đạm.
Tần Việt vừa ra khỏi phòng ngủ đã nhìn thấy Thẩm Kiến Thanh ngồi quay lưng về phía mình trên sàn phòng khách, trên bàn trà trước mặt cô ấy là bó hoa hồng tối qua, thoạt nhìn tất cả đều bình yên an ổn, đi được nửa đường, bước chân Tần Việt đột nhiên dừng lại.
Một bông hồng trong số đó bị vặt ra thành từng cánh.
Những cánh hoa rải rác quanh chân Thẩm Kiến Thanh.
Một nửa đỏ như lửa ngọn, nửa kia trắng như tuyết mới, sự tương phản thị giác mạnh mẽ lộ ra vẻ quỷ dị khiến con người ta e sợ.
Tần Việt mím chặt môi, tầm nhìn dưới đất di chuyển lên mặt Thẩm Kiến Thanh.
Biểu cảm của cô ấy bình tĩnh đến lạ thường, như thể linh hồn đã thoát ly khỏi xác th1t, tinh thần đã không còn tồn tại, chỉ có những động tác máy móc vẫn đang được lặp lại tuần hoàn.
Đến khi một bông hồng bị vặt trụi hoàn toàn.
Cô ấy dừng lại, nhoài người nằm ra bàn.
Sau đó, tất thảy yên tĩnh trở lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!