Chương 3: (Vô Đề)

Trên bệ cửa sổ phòng 312 có một chậu hoa mà Tần Việt không biết tên, sắc hoa nhạt như vô chất, nhưng mùi hương nồng nàn, những phiến lá đầy đặn chạm mặt với hơi gió phả ra từ điều hòa, phát ra âm thanh "sột soạt" nhỏ bé, chồng lên đó là một giọng nữ thoảng tới từ phía sau tai Tần Việt.

Đằng sau, Nhậm Giai Văn đã nhận được đáp án rõ ràng cũng không nói gì thêm.

Thời gian dần trôi, căn phòng thí nghiệm rộng lớn chỉ còn lại tiếng ồn tần số thấp kiểm tra vận hành máy móc và đôi khi là tiếng Thẩm Kiến Thanh lật sách.

Khoảng nửa tiếng sau, Trần Vi vẻ mặt nghiêm trọng gọi Thẩm Kiến Thanh, "Cô Thẩm, tới xem giúp tôi, không thu được dữ liệu."

Thẩm Kiến Thanh: "Số liệu bộ phận nào?"

Tiếng giày cao gót vang lên sau lưng, cùng với đó là mùi nước hoa thoang thoảng, nhanh chân đi ngang qua Tần Việt và dừng lại bên cạnh Trần Vi.

"Chạy lại lần nữa." Thẩm Kiến Thanh trầm giọng nói.

Phụ nữ xinh đẹp chỉ cần ngồi yên bất động đã là cảnh đẹp ý vui rồi, đặc biệt là người có ngoại hình lộng lẫy như Thẩm Kiến Thanh, tựa như hoa sơn trà nở rộ vào mùa đông, vốn nên rầm rộ sôi nổi, thu hút ánh nhìn, nhưng bây giờ lại trầm tĩnh chìm đắm trong công việc, thêm phần tự tin ung dung, bình thản.

Đó chính là sức hút tự nhiên toát ra từ dung mạo, thần thái, hay chỉ là trong ánh mắt hướng xuống khi suy xét vấn đề, đối lập với khí chất hào nhoáng khác thường của cô ấy.

Mâu thuẫn càng dễ dàng sản sinh ra sức hấp dẫn.

Chí ít là tại giây phút này, hấp dẫn được hầu hết những người có trong phòng thí nghiệm này.

"Vẫn phải là cô Thẩm, cô ấy chỉ cần ngồi đó là tôi đã cảm thấy buổi thực nghiệm tuần sau ổn rồi."

"Cẩn thận bị cô Trần nghe thấy rồi tận tay xiên cậu ra ngoài bây giờ."

"Xiên thì xiên, được làm việc với cô Thẩm thì có xiên mình thành tổ ong, mình cũng cam lòng."

"Coi cậu rẻ rúng chưa kìa."

"Cậu thì kinh rồi, kinh đến nỗi viết không được luận văn rồi ngồi ở hành lang khóc, bị cô Thẩm bắt gặp rồi đích thân hướng dẫn cậu đến tận nửa đêm."

"Bớt nói đi, nhắc tới là mình lại cảm động."

"..."

Trong phòng thí nghiệm, những cuộc thảo luận ríu rít không ngừng vang lên bên tai.

Tần Việt nghe lâu liền buồn ngủ, chậm chạp rút điện thoại trong túi ra xem giờ.

7 giờ rồi.

Với tiến độ này, hôm nay Thẩm Kiến Thanh có lẽ sẽ phải tan làm rất muộn.

Tần Việt đã có câu trả lời cho tin nhắn WeChat chưa được hồi đáp.

"Cô Trần, cô Thẩm, các cô đang bận, tôi đi trước đây." Tần Việt đứng dậy nói.

Thẩm Kiến Thanh vừa mới phân tích đến điểm mấu chốt, không rời ra được, Trần Vi bên cạnh cô ấy cũng chỉ tưởng là sinh viên của mình đang nói, liền thuận miệng đáp, "Về đi, về đi, về chuẩn bị luận văn cho tốt vào."

Tần Việt không đáp, ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Kiến Thanh đang hết sức chăm chú 2 giây rồi xoay người rời đi.

Không khí bên ngoài vẫn khô nóng, Tần Việt ung dung, điềm tĩnh nghênh đón hoàng hôn.

Bây giờ vẫn đang là kỳ nghỉ hè, người trong trường rất ít, Tần Việt đi dọc theo con đường đến thẳng thư viện cũng chỉ chạm mặt 2 sinh viên, cả 2 đều bị nắng nóng hành hạ đến gấp gáp.

Tần Việt cũng bắt đầu vã mồ hồi, nhưng không có cảm giác bốc hơi quen thuộc ở cổ.

Cô kỳ quái giơ tay lên xoa xoa, nhanh chóng nhận ra vấn đề là vì: Trâm cài của Thẩm Kiến Thanh gài trong tóc cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!