Chương 29: (Vô Đề)

"Khi hoa hồng nở rộ, em đến cùng với tình yêu."

Giây phút những lời tỏ tình mà Thái Văn Các dành cho bạn gái lướt qua tai Thẩm Kiến Thanh, đầu óc cô ấy đột nhiên trống rỗng trong giây lại, nhưng không hiểu sao, trong lòng lại cảm thấy có chút khó chịu.

Nhịp tim cũng có xu hướng tăng nhanh, rất lạ.

Suy nghĩ nhẹ bẫng, cô ấy đưa tay nắm lấy, như mò mẫm trong dòng nước chảy, từng xúc cảm giữa những ngón tay đều rõ ràng lạ thường, nhưng thật ra không hề chạm vào thứ gì.

Sự hụt hẫng làm tăng thêm cảm giác bấp bênh không chạm tới đáy trong khoang ngực cô ấy, giống như đang bước đi trên mây, có thời khắc bình minh và trăng lặn bầu bạn, và cả tóc xanh đầu bạc đồng hành suốt chặng đường, cô ấy...

Cô ấy đang nghĩ cái gì vậy chứ?

Thẩm Kiến Thanh bỗng nhiên cau mày.

Không chút do dự, cô ấy rời mắt khỏi những bông hồng rực lửa, bắt gặp ánh mắt của Tần Việt.

Tinh khiết, vô tư, yên ả, thanh bình.

Quả nhiên như đã nói qua điện thoại, vì không tặng được cho ai nên mới chuyển sang cô ấy.

Nhưng cô ấy...

À.

Thẩm Kiến Thanh im lặng mỉm cười, tất cả những bất thường trong cơ thể được phục hồi nguyên trạng trong nháy mắt.

Cô ấy nhắm mắt lại, thầm cười nhạo bản thân vô dụng, rõ ràng đã 34 rồi nhưng vẫn nảy sinh lòng khao khát dành cho những đóa hồng khi tận mắt nhìn thấy chúng.

Tóc xanh đầu bạc cái nỗi gì?

Ai ai cũng biết hoa hồng tượng trưng cho tình yêu, nhưng tình yêu của cô ấy, đã sớm bị chấm dứt từ rất nhiều năm trước.

Thẩm Kiến Thanh cười ngắn ngủi, đưa tay nhận lấy hoa hồng, đưa lên mũi ngửi, nói: "Cảm ơn sư phụ Tần, quả nhiên nở vừa khéo."

Tần Việt nhìn chằm chằm Thẩm Kiến Thanh vài giây, ánh mắt rất đậm, "Chị thích không?"

Thẩm Kiến Thanh: "Đương nhiên là thích rồi."

Người phụ nữ ôm hoa hồng ngẩng đầu mỉm cười, tươi tắn, rạng rỡ.

"Có phụ nữ nào mà không thích hoa hồng chứ?"

Câu từ kèm theo nụ cười của Thẩm Kiến Thanh gần như xuất hiện cùng lúc với chiếc xe tải lao vùn vụt ngoài đường.

Khoảnh khắc ấy, dù Tần Việt đứng ngay cạnh cô ấy, cũng chỉ có thể miễn cưỡng nắm bắt được âm cuối, rất ngắn, nhẹ đến khó tin.

Hô hấp của Tần Việt cũng nhẹ đi theo đó, môi cô cử động, còn chưa lên tiếng đã thấy Thẩm Kiến Thanh bỗng nhiên lạnh mặt, "

"Trước khi kỳ nghỉ hè kết thúc, cố gắng đừng đi một mình vào ban đêm", Tần Việt, em đã hứa với tôi điều này rồi, đúng chứ?"

Tần Việt nhìn Thẩm Kiến Thanh, nói: "Đúng."

"Quay ngoắt cái đã thất hứa, có tin tôi đánh em không?"

"Không tin."

Thẩm Kiến Thanh cười giận, giơ tay dùng hoa hồng đập vào trước người Tần Việt.

Không thấy chút cảm giác đau đớn nào, chỉ có hương thơm ngào ngạt ập tới, mặt nạ chống bụi hoàn toàn không có cách nào ngăn chặn được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!