Chương 28: (Vô Đề)

Bước chân của Thẩm Kiến Thanh hơi khựng lại, che ống nghe, nói với thầy giáo bên cạnh: "Thầy Nhậm, anh về văn phòng trước đi, tôi nghe điện thoại."

"Ồ, được thôi." Thầy Nhậm đỡ túi hồ sơ kẹp dưới cánh tay, tiếp tục đi vào trong, cùng lúc đó, Thẩm Kiến Thanh đổi hướng, đi tới sân trời trước tòa nhà.

Bây giờ là 6 giờ 40 phút tối, vừa đúng lúc hoàng hôn.

Thẩm Kiến Thanh nheo mắt lại vì ánh sáng khắp bầu trời, dùng đầu lưỡi chạm vào vòm miệng, nói: "Hoa hồng?"

Giọng điệu không phải kiểu thẳng thắn ở nơi làm việc, cũng không phải trầm bổng cực độ buổi đêm khuya yên ắng, mà là thận trọng ở giữa.

Tần Việt nghe rất rõ.

Cô thu lại ánh mắt từ xa, chân giẫm lên một hòn đá ở lề đường, sau đó duỗi những ngón tay ra, búng nhẹ vào trán của những tình ý đã hoàn toàn an phận trong lồ ng ngực, khi nhìn chúng sợ hãi chao đảo, trốn chạy tán loạn, cô giơ tay xoa xoa lồ ng ngực.

Rất bình tĩnh.

Vậy nếu bây giờ nói chuyện, cô nhất định sẽ không để lộ bất kỳ sơ hở nào.

Thế là, Tần Việt ngẩng đầu cong môi, thư thư nói: "Tôi được người ta nhờ làm giúp hộp đèn LED cho tiệm hoa ở cổng Nam chỗ chị, thu phí rất thấp, bà chủ thấy ngại nên nằng nặc đòi tặng tôi một bó hoa, nhưng chị cũng thấy bàn của tôi rồi đấy, rất nhiều đồ đạc, không có chỗ chăm, Hướng Thần sẽ không chăm, còn nếu tặng cho thợ trong xưởng, hôm nay tôi mà tặng thì sẽ bị bao vây trong đủ thứ tin đồn, nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có giảng viên Thẩm có thể giải quyết rắc rối này cho tôi."

"Chỉ thế thôi à?"

"Chỉ thế thôi."

Tần Việt nói: "Hoa trên ban công của chị đều được chăm rất tốt."

Thẩm Kiến Thanh thoải mái cười một tiếng, lười biếng nói: "Vậy tôi từ chối thì bất kính quá. Cảm ơn sự khẳng khái của sư phụ Tần."

Tần Việt nói: "Đúng ra phải là tôi cảm ơn giảng viên Thẩm đã không để tôi lãng phí hai lần liên tiếp."

Thẩm Kiến Thanh bối rỗi, "Ngoại trừ hoa hôm nay ra thì còn lần nào nữa?"

Tần Việt nói: "Nước đường tối qua."

"À, quên mất đấy." Thẩm Kiến Thanh nghiêng người, thư giãn tựa vào cạnh băng ghế dài, nói: "Nếu thích thì lần sau tôi đưa em uống ở quán. Chúng ta trả tiền một phần, bảo bà chủ lấy hai bát, em uống được bao nhiêu thì uống, còn lại để tôi."

Để tôi.

Lời này có chút tán tỉnh.

Lông mi Tần Việt rũ xuống, để lại chiếc bóng nhỏ dưới mắt, "Như vậy liệu có khiến bà chủ thấy chúng ta rất khó phục vụ không?"

Thẩm Kiến Thanh cười, "Kệ bà ta chứ, chúng ta vui là được."

Tần Việt không nói gì.

Hồi nhỏ, điều cô được nghe nhiều nhất là "Không bị bệnh là được", sau này đi làm lại chuyển thành "Nhiều tiền là được".

Chỉ cần vui là được, hôm nay là lần đầu tiên cô nghe.

Rất mới mẻ, cũng rất, nuông chiều.

Từ này có đúng chăng?

Tần Việt mím môi, giọng nói mềm mại, "Giảng viên Thẩm, chị như vậy sẽ chiều hư tôi mất."

"Sức khỏe của em kém đến vậy..." Thẩm Kiến Thanh đáp lại học sinh chào mình, hạ giọng nói: "Tôi không chiều em hàng ngày thì em lấy đâu ra sức chiều tôi trên giường?"

Lời này của Thẩm Kiến Thanh rất ngả ngớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!