Có người đặc biệt vì cô mà đặt hỏa tốc, trên đường lại có gió đêm hè vô tình săn sóc.
Nước đường trong tay cô được giao tới nhanh như vậy, làm sao không nóng cho được?
Ánh mắt Tần Việt dừng lại ở tờ giấy khoảng 3-4 giây, sau đó cô sụt sịt mũi, ngẩng đầu, vươn tay cầm lấy chiếc cốc được chiếu sáng gần như trong suốt bởi ngọn đèn bàn chói lọi.
Không đến mức nóng bỏng tay.
Nhưng với nhiệt độ âm ấm này, cô mới dám cầm thật chặt, thật lâu, mới có thể kiên nhẫn cảm nhận được quá trình nhiệt liên kết với các mạch máu qua da, mới có thể hiểu rõ cảm giác sở hữu một trái tim ấm áp là như thế nào.
Tựa như chạng vạng ngà ngà say, mặt trời vẫn chưa xuống núi mà những vì tinh tú đã ló dạng.
Bạn ngẩng đầu, nó thiên vị chớp mắt nhìn bạn, sau đó, thế giới của bạn trở nên khác thường.
Tần Việt ở trong thế giới đó, được bao bọc trong dịu dàng, khuôn mặt luôn bình lặng, trầm tĩnh của cô từ từ xuất hiện nụ cười.
Quan Hướng Thần ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này, dưa hấu trong miệng như thể ngọt thêm vài phần.
Cô nàng phân biệt kĩ, không nhịn được phá mood, "Bỏ tiền trả phí chạy việc vặt và phí hỏa tốc đắt muốn chết, chỉ để giao cho cậu một cốc nước đường? Bé Việt à, hai người thật sự không yêu nhau à?"
Tần Việt nói: "Không."
Quan Hướng Thần kết luận: "Vậy thì vị giảng viên này thật bác ái, hoặc là nhiều tiền quá, tiêu hoang."
Tần Việt không nói gì.
Bất kể Thẩm Kiến Thanh làm vậy vì lý do gì, đều không thể phủ nhận một sự thật cơ bản nhất—— Thẩm Kiến Thanh quan tâm đ ến chuyện của cô.
Bắt đầu từ lúc sốt sắng tìm được một ly nước đường vào buổi chiều, hay thậm chí là sớm hơn, từ lúc cô ấy sẵn sàng dành thời gian trong chuyến công tác bận rộn để chọn đông trùng hạ thảo và tổ yến cho cô bồi bổ sức khỏe, cô ấy đã quan tâm đ ến chuyện của cô.
Lòng người có thể thật sự giống như những gì Quan Hướng Thần vừa nói, bác ái bao la, có thể có rất nhiều người tiến vào chiếm giữ cùng một lúc, nhưng đặc biệt nhất chắc chắn chính là người đó.
Người đó chắc chắn sẽ là cô.
Ánh mắt Tần Việt hơi lóe lên, rất nhanh đã bị đồng tử đen láy che lấp, cùng đó là nét mặt bình tĩnh, cô đưa tay gỡ nắp cốc ra.
Quan Hướng Thần ngẩng đầu, cầm chiếc thìa cắm trong dưa, đợi cô uống xong một ngụm rồi hỏi: "Ngọt không?"
Tần Việt mím môi, nhớ lại vị một lát, nói: "Ngọt."
Quan Hướng Thần: "Mình thấy là trong lòng cậu ngọt đó, chúng ta quen biết gần 6 năm rồi mà mình chưa bao giờ thấy cậu cười vui vẻ như vậy."
Trong lúc Quan Hướng Thần đang thoáng ghen tị, trong lòng đau đến chết đi sống lại.
Cô bạn thân nhất của cô nàng chưa học đại học mà đã có thể nộp đơn xin cấp bằng sáng chế, mà còn là bằng sáng chế phát minh, có thể coi là thông minh cực đỉnh, nhưng tại sao cứ yêu vào là lại dễ dụ như đứa ngốc thế này?
Chỉ là một cốc nước đường rẻ tiền thôi, có gì đáng mừng đâu?
Quan Hướng Thần nghĩ mà không hiểu, cũng không thể nghĩ tiếp nữa.
Cô nàng cắn răng, đẩy lùi cảm giác chua xót thất vọng trong hốc mắt, thoải mái nằm xuống đệm xốp, nói: "Để tiết kiệm điện, mình quyết định tối nay sẽ ngủ ở chỗ cậu ké điều hòa!"
Tần Việt nghiêng người nhìn cô nàng, "Mình không bật điều hòa chiều lạnh, cậu quên rồi à?"
"À à à!" Quan Hướng Thần suy sụp lăn hai vòng trên đệm, gấp gọn vào, nói: "Sáng mai gọi mình ăn cơm, mai mình làm ca sáng."
Tần Việt nói: "Được."
Quan Hướng Thần xỏ dép, ngập ngừng đứng đó một lúc, vẫn không nhịn được trầm giọng nói: "Bé Việt, có thích mấy cũng phải tôn trọng, yêu thương chính mình, đừng có như con chó, thấy người ta tiện tay ném một cục xương thối lại ào tới nhặt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!