Chương 26: (Vô Đề)

Biết thì sao?

Hôm nay, cô ấy đã nhìn thấy nơi Tần Việt sống, cách âm rất tệ, thật sự không phải nơi tốt.

Nếu đi ra ngoài...

Tần Việt rất bài xích.

Thẩm Kiến Thanh nhớ lại chuyện xảy ra vào năm thứ 2 họ quen biết, có lẽ vậy, cô ấy đi công tác một tuần, vừa kịp bay về vào thứ 6, nghĩ rằng căn nhà hẳn sẽ bụi bặm sau nhiều ngày không có người ở, bèn hỏi Tần Việt qua WeChat: [Buổi tối tìm khách sạn gần nhà em nhé?]

Phải qua 2-3 phút Tần Việt mới trả lời cô ấy: [Tại sao?]

Cô ấy giải thích lý do, đồng thời nhấn mạnh sẽ tìm khách sạn có môi trường tốt một chút, không muốn bị Tần Việt từ chối thêm nữa.

[Bỏ tiền ra để mua vui sướng thì thôi.]

[Giảng viên Thẩm, tuần này chúng ta không gặp nữa.]

Trái không được, phải cũng không được.

Vậy không phải chỉ có thể khiến Tần Việt tới lúc trời tối, về lúc buổi đêm hay sao?

Đau đầu.

Thẩm Kiến Thanh bức bối vuốt tóc, Trần Vi bỗng nhiên dùng cùi chỏ đánh vào sườn trái của cô ấy, đau đến mức cô ấy th ở dốc, lạnh mặt nói: "Cô làm cái gì thế?"

Trần Vi nheo mắt, đột nhiên kỳ quái, "Trước kia cô còn nói không thân với sư phụ Tần cơ mà, ồ, không thân mà biết nhà người ta ở đâu luôn?"

Một chân Thẩm Kiến Thanh kẹt trong khe nứt của viên gạch xanh ẩm ướt, muốn phân thây Trần Vi.

May thay cô nàng vẫn có bằng tiến sĩ, là giảng viên của viện 2, trình độ nắm bắt điểm mấu chốt, đỉnh.

"Bây giờ chủ đề trò chuyện của chúng ta là liệu tôi với Tần Việt có thân không à?" Thẩm Kiến Thanh cau mày nói.

Trần Vi lại lắc đầu, nghiêm túc trở lại, "Nhưng dạ dày là phải từ từ chăm sóc, không nóng vội được đâu."

Thẩm Kiến Thanh không nói gì, thầm nói Tần Việt chỉ có vấn đề về dạ dày thôi chắc? Toàn thân bất ổn thì có.

Phù——

Thẩm Kiến Thanh thở ra, lấy một tờ khăn giấy từ trong túi ra, sau đó co bắp chân lên, cúi người cẩn thận lau nước bẩn ở gót chân.

Trần Vi nghiêng người tựa vào cột đèn nói: "Trong bụng khó chịu, sợ là tối nay sự phụ Tần sẽ không thể ngủ ngon được đâu. Ơ kìa! Cô làm cái gì thế, biểu cảm sao tự dưng nghiêm trọng vậy?"

Trần Vi bị sắc mặt thay đổi đột ngột của Thẩm Kiến Thanh dọa một phen, mắt nhìn cô ấy bước đi xa rồi mới vội vàng đuổi theo nói: "Nửa đêm nửa hôm đi mua trà à?"

Thẩm Kiến Thanh vén tấm rèm cửa mềm ở cổng chợ trà, bước nhanh vào trong, "Không."

Trần Vi: "Vậy cô chạy đến đây làm gì?"

Thẩm Kiến Thanh im lặng, ngoặt vài lần, đi vào một cửa hàng trầm hương cổ kính khiêm tốn.

Nhà Trần Vi rất gần chợ trà, nhưng cô nàng đam mê cà phê nên chưa từng tới nơi này, lúc này bị lòng tò mò thôi thúc, cái gì cũng muốn xem, muốn sờ.

Cô nàng cảm giác mới chỉ 3-4 phút, bỗng một tiếng "ting" truyền tới từ bên cạnh, màn hình điện thoại của Thẩm Kiến Thanh hiện lên số tiền thành toán 18.000 tệ.

Trần Vi kinh ngạc, "Cô mua vàng đấy à?"

Ông chủ nhìn hóa đơn cười ngây ngô, "Trầm hương chỗ tôi còn hữu dụng hơn cả vàng, hương của nó có thể đi thẳng vào lá lách, dạ dày, ngửi lâu cũng giống như ăn đồ bổ vậy, rất bổ dưỡng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!