Chương 25: (Vô Đề)

Trong không khí tràn đầy mùi gỗ đàn hương kém chất lượng, quạt thông gió kêu vù vù.

Cô gái trẻ đang nói chuyện điện thoại trong nhà vệ sinh bỗng bật cười, có lẽ là bạn trai đã bày tỏ tình cảm với cô nàng, tiếng cười mềm mại bị tiếng nước lấn át.

Bên ngoài nhà vệ sinh, hơi thở của hai người phụ nữ hòa quyện, môi đỏ chạm vào nhau, không hề tồn tại vẻ kịch liệt như thường ngày.

Đầu lưỡi Tần Việt nhẹ nhàng hôn lên tâm môi của Thẩm Kiến Thanh, chạm vào khóe môi cô ấy, đ è xuống quấn lấy môi dưới mềm mại của cô ấy rồi rút lui không chút lưu luyến.

Toàn bộ quá trình có lẽ còn chẳng mất tới 2 giây.

Nhưng càng ngắn, càng khiến con người ta bồi hồi.

Thẩm Kiến Thanh ngừng suy nghĩ, giữ nguyên tư thế ngẩng đầu, đôi môi khẽ hé mở vẫn dừng lại ở đó.

Tần Việt đút tay trái vào túi quần, tay phải vuốt v e chiếc cằm mịn màng không tỳ vết của cô ấy, rồi rút về, nói: "Giảng viên Thẩm, người ở hiệu thuốc không lừa chị, thật sự không đau."

Thẩm Kiến Thanh như choàng tỉnh khỏi cơn mơ, hơi thở kìm nén vừa được giải phóng, nhịp tim lập tức trở nên rõ ràng.

Một cảm giác rất lạ lẫm, ngạc nhiên có, nặng nề có, và cả... thứ gì đó khác.

Không thể diễn tả được.

Thẩm Kiến Thanh không có thì giờ để suy nghĩ.

Khi cô gái đi ra ngoài, cô ấy đứng dậy, im lặng nhìn Tần Việt.

Một người bình thản, điềm tĩnh, một người mặt mày hơi sa sầm.

"Nửa tiếng nữa anh đến đón em nha, em..."

Cô gái bất ngờ nhìn thấy ở cửa có người thì vội vàng lấy tay che điện thoại, bước nhanh đi.

Trong vòng 6-7 giây, hành lang lại yên tĩnh trở lại, không người, không cảnh, chỉ còn lại chiếc quạt thông gió vẫn đang hoạt động cật lực trong nhà vệ sinh.

Thẩm Kiến Thanh nhìn Tần Việt, đôi môi mím chặt, cảm xúc trong mắt bình tĩnh nhưng nặng nề.

Không biết đã qua bao lâu, cô ấy cuối cùng cũng lên tiếng: "Tần Việt, sau này đừng làm vậy nữa. Tôi không phản đối với việc tiếp xúc thân mật với em ở bên ngoài, hơn nữa, tôi rất tận hưởng kiểu k1ch thích không phải phép này, nhưng nó không thể xuất hiện ở nơi có nhiều người qua lại được. Một khi thân phận đồng tính bị bại lộ, sau này em rất gặp rất nhiều phiền phức."

Giọng Thẩm Kiến Thanh rất nhẹ nhàng, âm điệu không cao, tựa như một cơn gió nhẹ chỉ có thể lay động những cành liễu bay qua mặt hồ, thậm chí còn chẳng gợn nổi sóng.

Nhưng lời nói của cô lại như sét đánh vào trái tim Tần Việt, con tim cô chấn động đến run rẩy, muộn màng nhận ra, một loạt hành động không an phận của cô cuối cùng cũng chạm đến giới hạn của Thẩm Kiến Thanh, cô ấy đang nhắc nhở cô về sự thật không thể vi phạm bằng biểu cảm nghiêm túc hiếm có.

Tần Việt có thể là người tình phù hợp nhất trên đời của Thẩm Kiến Thanh, có thể là người bạn khiến cô ấy đau lòng.

Lúc này, cô ấy đang cúi xuống, ngồi xổm bên chân Tần Việt, bôi loại thuốc mỡ đã dày công lựa chọn cho cô, không để khu vực thương tổn bị đau.

Để mua được tuýp thuốc này, cô ấy nôn nóng đến toát mồ hôi.

Cô ấy có vẻ như có thể đối với Tần Việt rất tốt, nhưng chưa bao giờ cho phép cô bước ra ánh sáng.

Sở dĩ cô ấy không muốn Tần Việt xuất hiện là vì sau này cô sẽ gặp rắc rối.

Bây giờ cô ấy nói như vậy.

Lần đón Tần Việt từ Lĩnh Khoa để giúp đỡ Trần Vi còn nói—— "Tôi lo cho em. Em vẫn còn trẻ, tương lai sẽ có rất nguy cơ, càng ít người biết thì càng tốt cho em."

Cô ấy không lo thừa chút nào.

Ở thời đại này, sự khoan dung dành cho đồng tính luyến ái vẫn chưa đạt đến 100%, một khi bị vạch trần, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!