Tôi cũng sẽ không kết hôn.
Tôi sẽ chỉ yêu mình chị, một khi thỏa hiệp, càng ngày sẽ càng mất khống chế.
Vì vậy tôi không vội xin chị một lời hứa đại diện cho sự vĩnh hằng, dẫu cho nó không liên quan tới tình yêu, nhưng ít nhất cho đến khi tôi ngừng yêu chị, tôi có thể dựa vào đó và luôn an tâm, dũng cảm mà yêu chị.....
Thẩm Kiến Thanh không thấy được con tim của Tần Việt, nghe vậy, nhịp tim bình tĩnh của cô ấy lần nữa phập phồng trong lồ ng ngực, khiến hơi thở khẽ run lên.
Cả đời nói ra khỏi miệng chỉ mất một giây, nhưng thực sự làm thì lại là những ngày tháng dài đằng đẵng không thể đong đếm.
Đối với hai người yêu nhau sâu đậm, điều này chưa hẳn đã dễ dàng, còn với các cô...
Có khả thi không?
Thẩm Kiến Thanh khẽ cười một tiếng, thuận thế ngồi bên cạnh Tần Việt, hai chân bắt chéo, chiếc giày cao gót đắt tiền lơ lửng trong không trung, trong chớp mắt liền biến thành mặt trời đỏ rực trong miệng Quan Hướng Thần, chói lòa rực rỡ, thu hút ánh nhìn.
Cô ấy nghiêng người nhìn Tần Việt, mũi giày cũng theo chuyển động mà vô ý chạm vào bắp chân Tần Việt.
"Sư phụ Tần, trước khi trả lời câu hỏi của em, tôi tính sổ với em trước có được không?" Thẩm Kiến Thanh nói.
Tần Việt dùng ngón tay giữ cổ áo, dựng lên, hỏi cô ấy, "Sổ gì?"
Thẩm Kiến Thanh: "Tại sao buổi tối không để ý đến tôi? Tôi đá chân ra hiệu cho em mãi, còn gửi WeChat cho em nữa, em biết hết rồi mà sao vẫn lơ tôi?"
Vì tôi ghen, tôi ghen tị khi chị trang điểm tinh tế vì một tên đàn ông.
Hắn ta đang xoa tay hăm he, chuẩn bị giành chị với tôi.
Những lời này bây giờ chỉ có thể giữ trong lòng Tần Việt, nếu tùy tiện nói ra, mối quan hệ giữa họ có lẽ sẽ kết thúc nhanh chóng như cách Thẩm Kiến Thanh vừa nói rằng mình sẽ không yêu phụ nữ, quá mạo hiểm.
Cân nhắc một lát, Tần Việt nói: "Muốn xác nhận một điều."
Thẩm Kiến Thanh: "Điều gì?"
Tần Việt: "Ngày nhà giáo năm ngoái, khi chị uống say, tựa vào người một cô giáo để về nhà, những lời chị đã nói với tôi có còn hiệu lực không?"
Thẩm Kiến Thanh cau mày.
Cớ gì Tần Việt luôn nhớ chuyện xa lắc xa lơ vậy chứ?
Có lẽ người thông minh đều có bộ não tuyệt vời.
Có được lời giải thích, Thẩm Kiến Thanh không băn khoăn về điểm này nữa, cô ấy trầm ngâm nhớ lại, rất nhanh đã nhớ ra tình hình ngày nhà giáo năm ngoài.
Hôm đó cô ấy đã uống không ít, cảm xúc bị cồn điên cuồng chi phối, thoạt nhìn thấy Tần Việt nghiêng người qua, ngập tràn trong tâm trí đều là muốn tôi.
Cô ấy muốn chìm đắm trong biển d*c vọng, tạm thời thoát khỏi sự kiểm soát của rượu cồn, nhưng Tần Việt từ trước tới này vẫn luôn không xa không gần, vừa thân thuộc khiêu khích, nhìn cô ấy th ở dốc nỉ non, vừa bình tĩnh trông xuống, không tiến thêm nữa.
Cô ấy không chịu nổi, nắm lấy tay cô.
Nhưng cô vẫn lạnh nhạt và bình tĩnh chần chừ, cho đến khi tra tấn cô ấy đến mức khóc lóc van xin mới cuối cùng cũng chịu cho cô ấy chút gợi ý.
"Giảng viên Thẩm, sau này chị có còn có người phụ nữ khác không?" Tần Việt nhìn xuống cô ấy, phía sau ánh mắt êm đềm là sự cố chấp vô tận.
Thẩm Kiến Thanh chấn động, vô thức nói: "Không, tìm người tình là việc tôi sẽ chỉ bốc đồng một lần trong đời."
"Không lừa tôi chứ?"
"Không."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!