Các giảng viên sống trong khu tập thể cán bộ thường dùng bữa ở quán ăn Lâm Ký ở cạnh trường, rất gần, đi bộ đến đó mất chưa đầy 10 phút nên khi Thẩm Kiến Thanh trang điểm xong, thấy vẫn còn hơn 30 phút nữa thì yên tâm xách chai nước đóng đá, ra ban công tìm Tần Việt tán gẫu.
Thẩm Kiến Thanh nhàn nhã tựa vào cạnh cửa, hỏi Tần Việt đang dùng ngón tay bẻ cong một bông hoa nhài, "Tự dưng không bắt nạt chậu hoa làm gì?"
Tần Việt thu tay về, đút tay vào túi, cúi đầu nhìn hoa nhài đang dựng đứng trở lại, nói: "Chị không thấy rằng dù nó có cố gắng đến mấy, cũng vẫn sẽ bị bẻ cong, không thể chống trả, dáng vẻ này rất thỏa mãn tâm lý chinh phục của con người à?"
"???" Chỉ là một bông hoa thôi mà, tâm lý gì mà bi3n thái vậy.
Thẩm Kiến Thanh nghiêng đầu nhìn sang.
"Không." Thẩm Kiến Thanh nói.
Tần Việt ngẩng đầu, đôi đồng tử bình thản, lạnh nhạt.
Thẩm Kiến Thanh nhấp một ngụm nước nhỏ, cổ họng trơn tru, thoải mái, "Tôi vẫn thích ngắm nhìn trạng thái mâu thuẫn, cố gắng kiềm chế nhưng lại khó kiểm soát của nó như hiện tại hơn."
Thẩm Kiến Thanh xoay người đối diện với Tần Việt, sau đó đưa tay vén một lọn tóc xoăn, đầy ẩn ý nói: "Em không thấy nó hơi giống tôi sao? Ở một số thời điểm."
Tần Việt hiểu hàm ý của Thẩm Kiến Thanh, trong mắt lóe lên tia sáng, gần như hòa làm một với với hoàng hôn bên cạnh.
Thẩm Kiến Thanh nắm bắt được phản ứng nhỏ bé của cô, tâm trạng lập tức tốt lên, nghĩ thầm rằng gài bẫy tôi ở nhà em chứ gì, không trả lại cho em nguyên dạng thì tôi là người kém cỏi, dù gì cũng sống lâu hơn em 9 năm, vẫn có thể...
"Ừ." Tần Việt bỗng nhiên lên tiếng, nói: "Nó không giống chị."
Thẩm Kiến Thanh cau mày, vô cớ cảm thấy nét mắt của Tần Việt quá đỗi dửng dưng, trái lại lại lộ ra cảm giác không đáng tin cậy. Cô ấy bất động thanh sắc lắc lắc chai nước, ung dung nói: "Không giống chỗ nào?"
Tần Việt nói: "Nó không cắn tay tôi."
Dứt lời, Tần Việt ngước mắt, hai người nhìn nhau, đốm lửa tóe lên trong một khoảnh khắc.
Chưa đầy 3-4 giây, Thẩm Kiến Thanh không địch lại nổi, mở nắp chai uống một ngụm lớn, nói: "Ra ngoài!"
Bên ngoài ánh nắng thiêu đốt, Thẩm Kiến Thanh đi chưa được mấy phút đã bắt đầu lấy điện thoại quạt, mà Tần Việt...
Đâu rồi???
Thẩm Kiến Thanh nghiêng đầu, phát hiện xung quanh không có bóng dáng của Tần Việt, theo bản năng quay người tìm kiếm cô.
Quả nhiên, sư phụ Tần hòa thuận quá mức với mặt trời đang đủng đỉnh hưởng thụ ánh chiều tà.
Thẩm Kiến Thanh tìm một nơi râm mát đợi Tần Việt.
Trong lúc đợi, cô ấy vô tình phát hiện ra một vấn đề, "Tần Việt, em biết 20m này em đi mất bao lâu không?"
Tần Việt nói: "Không."
Thẩm Kiến Thanh lướt điện thoại, đưa cho cô xem đồng hồ bấm giờ.
"89 giây."
Thẩm Kiến Thanh quả thật khó bề tưởng tượng.
Tần Việt chỉ thờ ơ liếc nhìn điện thoại, thờ ơ nói "Bình thường", sau đó tiếp tục thờ ơ bước về phía trước, bỏ lại Thẩm Kiến Thanh co ro trong bóng tối cạnh bức tường, tay nắm điện thoại, không hiểu sao lại thấy chỉ số IQ của mình là một vùng thung lũng.
"..."
Thẩm Kiến Thanh hít một hơi thật sau, cất điện thoại, đuổi theo Tần Việt.
2 phút sau, cô ấy lại dừng lại lần nữa, 3 phút sau lại đuổi theo thêm một lần nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!