Khi Thẩm Kiến Thanh tắm rửa nhanh chóng rồi đi ra, Tần Việt đang ngồi tựa lưng trên một chiếc ghế lớn, chân trái giẫm đất, chân phải nhấc lên, cánh tay gầy gò trắng nõn tùy ý đặt trên đầu gối, tư thế vô cùng cuốn hút, phóng khoáng, có điều, động tĩnh khi cô bước ra ngoài cũng không nhỏ cho lắm, nhưng cái cô này vẫn không hề động đậy, đầu óc cứ như trên mây vậy.
Thẩm Kiến Thanh nhướng mày, đưa tay gảy lọn tóc xoăn, nhìn lên phía trên.
Thẩm Kiến Thanh ngả đầu lên lưng ghế, mái tóc dài rủ xuống trong không trung, bị chiếc quạt điện đang chậm rãi lắc đầu cách đó không xa thổi bay như bươm bướm tung bay, tâm tư cô có chút ngẩn ngơ, mơ hồ, ánh mắt mê man trống rỗng, dưới đáy mắt còn lưu lại một mảng đỏ nhàn nhạt, một lớp mồ hôi mỏng bao phủ lấy đường gân mĩ nhân, cả người trông rất đê mê.
Đến gần nhìn kỹ hơn thì phát hiện rằng vì da quá trắng nên tinh thần không được cao, hô hấp còn nhẹ nhàng dồn dập, chỉ còn lại vẻ yếu ớt mỏng manh khiến người ta xót xa, một trời một vực với người đã bịt miệng cô, dày vò cô chết đi sống lại ở cửa cách đây không lâu.
Thẩm Kiến Thanh nghiêng người tựa vào bàn, lười biếng ngửa đầu ra sau duỗi cổ, tiếp đó quay sang phải đấm vai, thoải mái thở dài một ươi, uể oải nói: "Đi tắm à?"
Tần Việt im lặng vài giây, những ngón tay thả lỏng tự nhiên trên đầu gối hơi cuộn tròn, ngón cái từ tốn xoa xoa đốt ngón trỏ, nói: "Không muốn đi."
Thẩm Kiến Thanh vốn dĩ cũng không có ý định ép buộc, với trạng thái hiện tại của Tần Việt, cô ấy thật sự e rằng cô đi vào chưa đầy 5 phút thì đã ngất xỉu trong đó.
Thẩm Kiến Thanh thản nhiên bật cười, nghĩ rằng bản thân khó lắm mới có tâm tư, cũng có cơ hội nghiêm túc quan sát sư phụ Tần sau khi hành sự nên xem xét rất kỹ càng.
Đó vẫn là đôi môi không thích uống nước, luôn khô nẻ, trông không được khỏe mạnh cho lắm, nhưng hễ cứ hôn cô ấy, chúng lại mềm mại, mạnh mẽ, không ngừng thay đổi chiêu thức.
Miếng băng ở cổ không biết đã bị cô xé ra từ bao giờ, lộ ra miệng vết thương vẫn đang lành bên dưới.
Thẩm Kiến Thanh nhìn vết thương, vừa nhớ lại ấn tượng khi Tần Việt xé miếng băng ra.
Dường như tiếng th ở dốc giữa môi mình sắp sửa đạt đỉnh rồi bỗng chốc bất động trước đó vài giây.
Lúc đó cô đột ngột tách ra, nghiêng đầu sang một bên, hơi nâng cằm lên, cúp mí mắt nhìn cô ấy, trong lúc cô ấy nhọc nhằn nhìn lại, nhanh chóng giơ tay, dứt khoát xé nó ra, động tác ngang tàng vô cùng, sau đó... càng ngang tàng hơn.
Có thể là vì không còn bị miếng băng "phong ấn".
Thẩm Kiến Thanh mím môi, hắng giọng, thầm nhủ trong lòng.
Tầm mắt bị hồi ức chi phối của cô ấy nhẹ nhàng lung lay, rơi vào những ngón tay đang đặt trên đầu gối của Tần Việt."!!"
??"
Cái này, cứ để vậy không thấy khó chịu sao?
Hai tay ấn lên bàn của Thẩm Kiến Thanh thoáng siết chặt, một lúc sau, cô ấy vòng vò nhắc nhở: "Vậy đi rửa tay nhé?"
Động tác vuốt v e ngón tay của Tần Việt khựng lại, rất lâu sau mới giống như hiểu được ý của Thẩm Kiến Thanh, chậm chạp giơ tay lên không trung quan sát, lại bình chân như vại hạ xuống, nói: "Không."
Thẩm Kiến Thanh, "..." Ngang như cua.
Tần Việt nói: "Hết sức rồi, đi không nổi."
Thẩm Kiến Thanh, "..." Yếu như sên.
Thẩm Kiến Thanh không nói nên lời, chiến thuật nhìn đi nơi khác.
Quay lại trông thấy chiếc điện thoại đã tháo rời thành linh kiện và phần mềm thiết kế sơ đồ mạch điện đang được mở trên màn hình PC, Thẩm Kiến Thanh kinh ngạc trong khoảnh khắc.
Cô ấy quét nhanh qua các đủ loại dụng cụ và bản vẽ trên bàn, nghi hoặc nói: "Tần Việt, sửa điện thoại, thiết kế mạch điện, những thứ này em cũng biết sao?"
Chủ đề đột nhiên thay đổi, Tần Việt chớp chớp mắt như con lười trong 《Zootopia》, cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên.
"Chị nghĩ tôi chỉ biết làm những việc không cần dùng đến não như hàn xì thôi à?" Tần Việt không đáp mà hỏi ngược lại.
Thẩm Kiến Thanh sững sờ, chủ yếu là vì cô ấy cũng chưa bao giờ thấy Tần Việt làm gì khác.
Chậm rãi nhớ lại lần đón Tần Việt từ Lĩnh Khoa đến giúp Trần Vi, cuộc đối thoại về "khiêm tốn" ở trên xe của hai người, Thẩm Kiến Thanh như được giác ngộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!