Tần Việt mười mấy tuổi thà bỏ học để bước vào đời làm việc với mục tiêu rất rõ ràng—— Kiếm tiền mua thuốc cho viện trưởng.
Để đạt được mục tiêu này, cô có thể chịu đựng bất kỳ chuyện gì miễn là nó nằm trong nguyên tắc.
Cô cúi đầu nhẫn nhịn.
Nhưng đúng như lời của viện trưởng, điều kiện thể chất của cô không đủ tốt, tính cách cũng không đủ sôi nổi, những khuyết điểm này khiến cô khó lọt vào mắt xanh của cấp trên.
Vì vậy, một năm đầu tiên, gần như 1-2 tháng cô sẽ đổi việc một lần vì đủ lý do không thể đoán được.
Cũng may lương lậu vẫn thường xuyên đến tay nên cô cảm thấy sống như vậy vẫn có thể tiếp tục gắng gượng được.
Tuổi 18 qua đi hơn nửa, mùa hè đó, Tần Việt nghênh đón bước ngoặt đầu tiên trong kiếp sống làm thuê.
Một ông chủ từ vùng khác tới đây để lập nhà máy muốn tuyển một nhóm công nhân sản xuất theo dây chuyền, công việc chủ yếu là lắp ráp, kiểm tra và hàn các thiết bị điện tử.
Tần Việt kỹ tính khéo tay, hoàn thành khóa đào tạo dạy hàn dự kiến kéo dài 3 ngày trong nửa tiếng, ông chủ vui mừng quyết định giữ cô lại ngay tại chỗ.
Sau một năm đi làm, đó là lần đầu tiên Tần Việt được khen.
Cô rất cảm kích, cảm kích đến độ dù hàng tháng chỉ nhận được lương cơ bản miễn cưỡng đủ sống và mua thuốc cho viện trưởng từ ông chủ, mà tiền lương sản phẩm bị trì hoãn hết lần này đến lần khác cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc bỏ đi.
Cô dành toàn bộ thời gian rảnh rỗi trên dây chuyền sản xuất, hi vọng có thể tạo ra thành tích, hi vọng cuối năm, khi quyết toán, có thể có được mức lương cao.
Cô đã lên kế hoạch sử dụng số tiền này từ rất lâu—— Sắm cho mình vài bộ quần áo mới, tặng quà cho viện trưởng, mua thêm đồ ăn vặt cho các em trong viện, phần còn lại gửi ngân hàng.
Khi đó, cô thật sự đã dồn mọi kỳ vọng vào dịp cuối năm.
Nhưng đến ngày lĩnh lương, cửa nhà máy khóa trái, ông chủ ôm tiền bỏ chạy.
Cuối năm 18 tuổi, cô bất thình lình phải chịu một cơn đả kích chưa từng có.
————
Tần Việt chống bàn ngồi thẳng dậy, vẻ mặt bình tĩnh, "Số tiền đó thực chất chỉ khoảng 10.000 tệ, còn ít hơn một tháng lương của rất nhiều người, nhưng đối với mình đã trông ngóng suốt nửa năm và chỉ mới 18 tuổi, đó là toàn bộ niềm tin của mình vào mọi vật, và cả con người."
Sụp đổ trong khoảnh khắc.
Tới tận bây giờ, Tần Việt vẫn còn nhớ cảm giác ấy, một người sợ lạnh như cô như bị một tảng đá khổng lồ đè ép, chìm xuống đáy sông băng, xung quanh tối tăm không thấy nổi một tia sáng.
Toàn thân cô đông cứng, không còn sức mà vùng vẫy, trốn thoát.
Còn phổi của cô giống như một hang động không đáy, lưu trữ lượng oxy vô tận, giữ cho cô tỉnh táo từng giây từng phút.
Cô chạy không thoát, cũng chẳng thể chết chìm, cuối cùng sau nửa tháng chạy qua chạy lại giữa nhà máy và sở cảnh sát, vì trạng thái tinh thần quá tệ, cô bị một chiếc xe chở rác tông ngã bên vệ đường.
"Mấy ngày sau đó là giao thừa, mình không những không thể mang một đống quà về ăn Tết như đã hứa với viện trưởng mà còn tự đẩy chính mình vào thế thất bại thảm hại."
Giọng điệu của Tần Việt vẫn thong dong, giống như đang kể một câu chuyện không liên quan tới mình, nhưng Quan Hướng Thần chỉ cần nghe qua thôi cũng đã cảm nhận được cảm giác bất lực của tuổi trẻ ấy.
"Mình không dám về nên ngồi một mình bên vệ đường, từ sáng cho tới đêm."
"Mình nhớ lại tất cả những người đã lừa mình, ruồng bỏ mình, không cần mình trong đầu, sau đó mình phát hiện, hận thù cũng thật tốt."
"Việt!" Quan Hướng Thần hoảng loạn vô cùng, "Hận thù sẽ hủy diệt một con người đấy!"
"Nhưng không hận, mình không biết làm thể nào để đứng lên lại."
"Tần Việt!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!