Quan Hướng Thần chết lặng ngay tại chỗ, chậm chạp không phản ứng.
Trước biểu cảm mắt chữ A miệng chữ O của cô nàng, Tần Việt buông thõng tay, nhanh chóng thúc đẩy cảm xúc trong vài giây.
"Lúc 4 tuổi, mình rất nhỏ, nhỏ đến mức," Tần Việt áng chừng với chiếc bàn, nói, "Có lẽ chỉ tới đây thôi. Khi mình cao bằng đó đã gặp chị ấy, đó là vào mùa đông, tuyết rơi dày đặc trong bao nhiêu ngày thì mình ho sốt liên tục bấy nhiêu ngày. Viện trưởng và các giáo viên nghĩ đủ mọi cách cũng không thấy đỡ, thường cau mày đứng ở hành lang, đoán xem liệu mình có thể sống qua mùa đông năm đó hay không."
"Sao nghiêm trọng thế?!" Quan Hướng Thần như sét đánh ngang tai, trong đầu "ong" một tiếng lớn, quầng mắt lập tức đỏ ửng.
Hoàn hồn lại trông thấy Tần Việt rõ ràng xinh xắn trẻ đẹp, lại còn có đầu óc, nhưng giờ lại cạn kiệt sức lực, chỉ có thể tựa vào lưng ghế để chống đỡ bản thân, cô nàng lập tức nuốt lại những lời bi thương vào trong cổ họng, ép mình cao giọng nói: "Bây giờ không phải tốt rồi sao, đừng nhắc tới những chuyện não lòng xưa kia nữa!"
Tần Việt chậm rãi gật đầu, cẩn thận nhớ lại, "Giảng viên Thẩm, không đúng, lúc đó chị ấy mới 13 tuổi, còn chưa là giảng viên."
Tần Việt xoa ngón tay, nhấp ba chữ "Thẩm Kiến Thanh" ở vành môi trong vài giây.
"Tranh thủ cuối tuần, mẹ Thẩm Kiến Thanh đưa chị ấy tới viện phúc lợi l@m tình nguyện, đó là ngày nắng đẹp nhất kể từ khi Giang Bình vào đông."
"Ngày trời quang sau trận bão tuyệt, thời tiết vẫn rất lạnh nên khi các giáo viên tổ chức cho các bạn nhỏ ra sân thể thao nặn người tuyết và chơi ném tuyết, họ đã loại mình ra."
"Bệnh của mình vừa mới đỡ một chút, vẫn chưa thể ra ngoài được."
"Mình chỉ có thể rúc bên bàn làm việc của viện trưởng, sưởi quạt điện suốt mùa đông, nhưng mình cũng rất muốn tắm nắng."
"Không cần phải chạy loạn nô đùa, khiến các giáo viên đau đầu đuổi theo khắp sân thể thao, chỉ cần đứng dưới nắng thôi là đủ."
Quan Hướng Thần nuốt cổ họng đau nhức, chợt hiểu ra, "Chẳng trách cậu đi bộ chậm muốn chết, lại còn chẳng chịu cầm ô dưới cái thời tiết này, hóa ra là do khiếm khuyết tuổi thơ."
Tần Việt mỉm cười lặp lại, "Ừ, khiếm khuyết."
"Còn ai kia? Cậu đâu có ra ngoài, hai người làm sao gặp nhau?" Quan Hướng Thần đưa chủ đề câu chuyện quay trở lại, hỏi.
Tần Việt nhìn về phía trước, khóe miệng hơi cong lên, đôi mắt vốn không một gợn sóng tràn ngập ánh sáng, "Vì đuổi theo con mèo do chú bảo vệ nuôi nên đã chị ấy chạy tới bên cửa sổ phòng làm việc của viện trưởng, còn mình khi ấy vẫn chưa cao tới cửa sổ, đúng lúc đó đang bám vào mép cửa, muốn thử xem nhón chân có nhìn được ra bên ngoài không."
————
Điều kiện của viện phúc lợi 21 năm trước vẫn còn rất tồi tàn, mặc dù văn phòng viện trưởng đã được coi là đàng hoàng nhất trong tất cả các phòng, nhưng vẫn khó tránh khỏi những thiếu sót thường thấy như chật chội và tăm tối, vậy nên khi Thẩm Kiến Thanh 13 tuổi, chưa từng trải qua sự việc đáng sợ nào, dạy dỗ con mèo xong, ngẩng đầu, trông thấy một đôi mắt đen láy nhìn lên từ bên dưới đang dán chặt vào mình, cô bé sợ hãi thất thanh hét lên.
Con mèo đã quen bị Thẩm Kiến Thanh véo tai khôn khéo thành thói, nhân lúc cô bé hoảng sợ, "meo" một tiếng rồi nhảy khỏi tay cô bé, bỏ lại cô bé vẫn còn đang kinh hồn đối diện với một cái đầu đen nhánh cùng đôi mắt đăm đăm.
Căng thẳng gần nửa phút, Thẩm Kiến Thanh cuối cùng cũng có chút phản ứng, cô bé giơ tay lên, bốn ngón tay nắm thành quyền, chỉ duỗi ngón trỏ ra rồi thận trọng gõ lên cửa kính.
Tấm kính cũ đã bị lỏng, phát ra một loạt tiếng vang.
Tần Việt 4 tuổi sợ hãi, há miệng kinh hô một tiếng "a", vội vàng rụt đầu lại.
Trên bệ cửa sổ chỉ còn lại đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo.
Sau khi xác nhận chủ nhân của chúng là người chứ không phải ma, Thẩm Kiến Thanh cúi đầu nhìn chúng một lát, bỗng nhiên xoay người.
Tiếng bước chân dồn dập lại mơ hồ dọa cho Tần Việt kêu gào trong tâm trí.
Vài giây sau, tiếng mở cửa "cót két" vang lên.
Thân hình nhỏ bé của Tần Việt run rẩy, co rúm lại, hai cánh tay gần như gãy làm đôi.
Thế là, khi đi vòng qua bàn tìm kiếm, Thẩm Kiến Thanh nhìn thấy một em gái đứng thẳng có khi còn chẳng cao tới bụng mình, gần như treo mình trên bệ cửa sổ xi măng cũ bằng hai tay.
Thẩm Kiến Thanh có phần kinh ngạc, nhẫn nhịn nhưng khóe miệng bắt đầu giật giật, sau đó ôm bụng cười lớn.
"Hahaha, em, haha, em đang làm gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!