Hơn 2 năm qua đi, Tần Việt và Thẩm Kiến Thanh không phải sẽ gặp mặt vào mỗi thứ 6 hàng tuần, có lúc Thẩm Kiến Thanh bận thì sẽ báo cho Tần Việt một tiếng trên WeChat.
Hầu hết các tin nhắn thoại sẽ nhanh chóng kết thúc trong vỏn vẹn vài giây.
Quan Hướng Thần từng nghe qua một lần khi ăn cơm ở chỗ Tần Việt, cô nàng chống cằm suy tư hồi lâu, bình chân như vại đánh giá Thẩm Kiến Thanh có một giọng nói vừa ngầu vừa cuốn, khi nói nhanh thì mạnh mẽ, chậm lại một chút thì hình tượng duyên dáng, mềm mại sẽ đập thẳng vào mặt.
Quan hệ của Tần Việt và Thẩm Kiến Thanh đã kéo dài gần 3 năm, sự quen biết này đương nhiên sâu sắc hơn Quan Hướng Thần nhiều.
Nhiều đến nỗi sắp trở thành thói quen, có thể dễ dàng nắm bắt mà không cần để tâm.
Lúc này, tốc độ nói của Thẩm Kiến Thanh rất chậm, rất rất chậm, trên môi nở nụ cười, đuôi mắt vểnh lên.
"Sao lại nhìn tôi như vậy, tôi có nói gì sai à?" Thẩm Kiến Thanh hỏi.
Khi nói chuyện, Thẩm Kiến Thanh hững hờ đưa ngón trỏ lên, vén những sợi tóc vương trên cổ Tần Việt.
Không khí lạnh trong hành lang thừa dịp áp lên làn da ẩm ướt của Tần Việt, cô run rẩy theo bản năng, cổ tay móc ra sau, để một góc cứng của hộp giấy đè lên cạnh đùi.
"Có khi nào, tôi đến không phải để tìm chị không?" Tần Việt nói.
"Hả?" Thẩm Kiến Thanh đẩy đầu gối phải về phía trước, cong chân, tự nhiên nhấc gót chân khỏi chiếc cao gót màu đen, "Vậy thì..."
Thẩm Kiển Thanh đang nói thì giữa chừng, cửa phòng 312 đột nhiên bị đẩy ra từ phía bên trong, phát ra vài tiếng "cót két" chói tai.
Cô ấy theo bản năng quay đầu lại thì thấy Trần Vi đang lo lắng, bồn chồn cầm điện thoại đi ra, tìm người cứu mạng.
"Mấy người rốt cuộc bao giờ mới về? Tuần sau tôi phải đến sở 6 làm thực nghiệm rồi, bảng còn chưa chỉnh xong, mấy người muốn tôi giải thích với thầy Mộ thế nào đây hả?!"
"Tôi mà làm được thì tôi chắc chắn đã sửa rồi! Vấn đề nó là bảng vi sóng cao tần, chip lại dễ vỡ, kỹ năng hàn gà mờ của tôi thật sự không làm được!"
"Có sinh viên ở lại trường nào kỹ năng tốt chút không?"
"Mấy người tốt nhất là chuẩn bị quan tài cho tôi đi."
"..."
Cúp máy, Trần Vi suy sụp đập đầu "rầm rầm" vào tường, dọa sợ các sinh viên đang hóng hớt ở cửa đến lạnh sống lưng, ấp úng chào hỏi Thẩm Kiến Thanh, "Chào cô Thẩm ạ."
Trần Vi quay ngoắt đầu, hai mắt sáng rực, "Cô Thẩm, cấp cứu giang hồ!"
Tay Thẩm Kiến Thanh vẫn còn đang khều tóc Tần Việt, bị biểu cảm dọa người của Trần Việt làm cho giật mình, 5 ngón tay cuộn tròn theo bản năng, giữ lấy cổ Tần Việt.
"Sao nóng vậy?" Thẩm Kiến Thanh nhanh chóng nhìn về phía Tần Việt, đồng thời xỏ gót chân vào giày, xòe ngón tay ra, giữ chặt cổ Tần Việt hơn, "Đội nắng cả đường đi à?"
Thẩm Kiến Thành vừa đi ra từ phòng điều hòa, tay rất mát, vừa tiếp xúc với da Tần Việt liền lập tức thẩm thấu vào lỗ chân lông, tùy ý lan tỏa vào khung xương và thần kinh.
Tần Việt không thể không nín thở tập trung, cầm cự trước cơn k1ch thích đột ngột, chậm chạp vài giây mới hé môi.
"Tôi..."
"Cô Thẩm, giúp tôi hàn hai con chip với!"
Giọng Tần Việt hoàn toàn bị Trần Vi lấn át, buộc phải dừng lại.
Thẩm Kiến Thanh cau mày, rồi lại thả lỏng rất nhanh, dựng cổ áo Tần Việt lên, sau đó đút tay vào túi quần, nói với Trần Vi: "Chip cô chọn ngang ngược quá, tôi cũng không xử lý được."
"Aaaa!" Trần Vi sắp phát điên, "Tuần sau đến sở 6 làm thực nghiệm không chỉ có đơn vị chúng ta thôi đâu, còn có Lâm Công 071 nữa đó, một cô gái đầu tắt mặt tối kéo thiết bị từ dưới chân núi qua, tôi mà đem con bỏ chợ thì sau này lấy đâu ra mặt mũi hợp tác tiếp?"
"Nghiêm trọng vậy sao?" Giọng điệu lo lắng của Thẩm Kiến Thanh có phần chiếu lệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!