Thẩm Kiến Thanh thư giãn đứng trong đó, mất khoảng 4-5 giây để tầm mắt thích ứng rồi cuối cùng mới di chuyển được tới trên người Tần Việt, trắng bóc như ngọc, mảnh mai tựa cành liễu, nước da mịn màng được nước nóng xông hơi khá lâu, một lớp đỏ hây hây phủ lên đó vốn có thể tô điểm cho vẻ đẹp của cô thêm phần hoàn hảo và mĩ miều, nhưng vừa rồi khi tắm, cô không để ý lắm tới vết thương trên cổ.
Vết thương dính nước, máu rớm ra càng nhiều, đem đến một tỳ vết cho vẻ đẹp hoàn mỹ của cô.
Tựa như ngọc trắng nhuốm máu.
Tỳ vết hình thành tác động thị giác mạnh hơn, đâm vào đôi đồng tử đen láy của Thẩm Kiến Thanh, hiệu quả có thể sánh được với Vụ nổ Lớn.
Thẩm Kiến Thanh vô thức khẽ hít một hơi, có chút muốn hút thuốc.
Ở đối diện, Tần Việt bỗng cau mày, mím chặt môi, cắn phía trong rồi lại buông ra, vẫn không kìm nén được cơn khó chịu trong lồ ng ngực.
"Khụ khụ, khụ.""
Trên thân thể cô, những giọt nước đọng trên làn da trong suốt lách tách lăn xuống theo cơn ho đè nén trong cổ họng, nhưng hai chân Thẩm Kiến Thanh nhẹ tênh, lập tức hoàn hồn trở lại.
"Không thoải mái à?"
Thẩm Kiến Thanh sẽ cao giọng khi sốt ruột, nhưng vẫn không giấu được vẻ lo lắng trong ngữ điệu.
Tần Việt giữ chặt cửa, khẽ ho giải thích, "Buổi tối hít phải vôi, mãi không ho ra được, vừa rồi có cảm giác nên muốn thử lại, kết quả lại khó chịu, khụ khụ, không sao."
Nói nhiều, Tần Việt không nhịn được ho khan hai lần, máu trên cổ thừa dịp leo lên xương quai xanh, đâm vào mắt Thẩm Kiến Thanh.
Thẩm Kiến Thanh túm chặt đồ ngủ, trầm giọng nói: "Tôi đi lấy hộp thuốc!"
"Giảng viên Thẩm." Tần Việt bắt lấy cổ tay Thẩm Kiến Thanh, ngăn cản, "Tôi, khụ, tôi không sao."
Sắc mặt Thẩm Kiến Thanh khó coi, "Cổ em chảy đầy máu kia kìa, như này mà gọi là không sao à?!"
Tần Việt hơi ngẩn người, dường như vừa mới nhận ra, muốn buông Thẩm Kiến Thanh ra để chạm vào cổ.
Thẩm Kiến Thanh tức tối, kéo cô ra khỏi nhà vệ sinh.
Tần Việt lảo đảo, để lại một loạt dấu chân màu nước trên sàn gỗ màu nguyên bản.
Cạnh giường ngủ, Tần Việt choàng một chiếc khăn tắm lớn ngồi đó, tận mắt chứng kiến Thẩm Kiến Thanh bận bịu suốt 10 phút—— Lau người, mặc quần áo cho mình, thoa tinh dầu, sấy tóc cho mình, sau đó vội vội vàng vàng lấy hộp thuốc, quỳ xuống bên cạnh cô, tỉ mẩn khử trùng vết thương cho cô.
Mỗi lần nhúng tăm bông vào nước, lau lên vùng vết thương, Thẩm Kiến Thanh sẽ nghiêng đầu, thổi nhẹ vào đó.
Ban đầu, Tần Việt cảm thấy lành lạnh rất dễ chịu, nhưng khi Thẩm Kiến Thanh thổi tới chỗ khác, phía trước đột nhiên có chút ngứa ngáy.
Tần Việt đang ngồi ngay ngắn động đậy mình.
Thẩm Kiến Thanh thấy vậy, tưởng cô đau nên lập tức dừng động tác trên tay, đưa chiếc chân đang ngồi lên ra sau lưng cô, dùng chân chạm vào cô, nói: "Nếu đau thì véo cổ chân tôi."
Nơi gầy nhất trên cơ thể cô ấy là cổ tay và cổ chân, tần Việt có thể véo vào.
Bây giờ cả hai tay cô ấy đang không rảnh, chỉ có thể cho Tần Việt chân.
Đồng tử Tần Việt trong veo, mím môi, bàn tay vịn trên cạnh giường di chuyển ra sau.
Người cô hướng về trước, dư quang lại bị chặn lại bởi Thẩm Kiến Thanh đang ghé sát vào cổ cô để lau vết thương, hoàn toàn không nhìn thấy tình hình phía sau, mọi hành động chỉ có thể dựa vào dò dẫm.
Tần Việt lần theo hướng Thẩm Kiến Thanh vừa mới chạm vào để tìm kiếm, ngón giữa dường như chạm phải thứ gì đó, lại như thể chạm hụt.
Tần Việt không chắc chắn, giơ ngón giữa lên chạm thử, sau đó bất ngờ chạm vào một mảng da mịn màng, ấm áp.
Người bên cạnh liền "rít" một tiếng, ngước mắt, nói: "Bảo em véo cổ chân cơ mà, em sờ bàn chân tôi làm gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!