Khí lạnh lan tỏa trong khoang xe.
Tần Việt nhìn chằm chằm Thẩm Kiến Thanh, bất động quan sát cô ấy gần 20 giây rồi từ từ nới lỏng lực tay như thể vừa mới nhận ra cô ấy.
Thẩm Kiến Thanh vẩy vẩy bàn tay đã bắt đầu tê cứng, cảm thấy xương cổ tay đau âm ỉ, nhưng cô ấy chỉ nín thở rồi rút tay về, không hề biểu hiện ra vẻ dị thường.
Cô ấy vẫn không biết rốt cuộc đêm nay Tần Việt đã đối mặt với chuyện gì, không dám k1ch thích cô thêm nữa.
Chuyện hôn là do Tần Việt đề xuất, bất kể lý do là gì, có thể đề xuất tức là đã được cô chấp nhận, hoặc, thậm chí là có chút thích.
Như vậy, cô ấy hi vọng Tần Việt vẫn sẽ thích kiểu tương tác này trong buổi đêm chẳng mấy yên bình này, hi vọng cái thích này có thể tạm thời lu mờ sự hoảng loạn trong cô.
Khi đắm chìm trong những cái hôn và cuộc tình, cô như trở thành một con người khác, mạnh mẽ đến mức bạn không thể nhìn thấy bất kỳ nét mong manh nào trên người cô.
Thẩm Kiến Thanh thận trong nhìn Tần Việt, sau khi xác định cô không chống đối trước câu từ đột ngột của mình, cô ấy lại hỏi, "Tần Việt, muốn hôn tôi không?"
Tần Việt vẫn chỉ im lặng tựa vào ghế nhìn Thẩm Kiến Thanh, khi thấy trái tim được cô ấy cố gắng duy trì bình tĩnh bắt đầu lo sợ bất an, cuối cùng cô cũng ngồi thẳng dậy, nói: "Giảng viên Thẩm, phiền chị lại gần một chút."
Thẩm Kiến Thanh hơi sững sờ, lại gần như được bảo.
Tần Việt nói: "Gần hơn nữa."
Thẩm Kiến Thanh nhấc chân, đôi giày đế bằng mới vừa xỏ vào xen kẽ với đôi giày thể thao bám bụi bặm của Tần Việt, kề sát vào nhau.
Tần Việt ngẩng đầu nhìn vài giây rồi chậm rãi giơ tay ôm quanh eo Thẩm Kiến Thanh, vùi mặt vào bụng cô ấy.
Thẩm Kiến Thanh thoáng sửng sốt.
Tần Việt chưa bao giờ hành động như vậy.
Sau mỗi lần hành sự, đặc biệt là khi cô ấy tới, Tần Việt sẽ cúi người ôm cô ấy, cũng giống như bây giờ, không phải từ khía cạnh của người khống chế, ôm cô ấy vào lòng, mà thay vào đó là dùng tư thế thật quyến luyến và mềm mỏng tựa vào cô ấy, tạo cho cô ấy một trạng thái được cần, được ỷ lại, cho cảnh tình tận cùng được cân bằng và bình đẳng.
Cô ấy luôn cho rằng hành động này của Tần Việt sẽ chỉ có 2 lớp nghĩa: vỗ về và cho đi.
Hôm nay, vào lúc này, cô ấy chợt phát hiện ra rằng hành động này cũng có thể diễn tả cho cầu xin sự giúp đỡ.
Hai chữ "đau lòng" vốn có thể dễ dàng thốt ra khỏi miệng bằng đầu dao động, xung đột trong lồ ng ngực Thẩm Kiến Thanh.
Cô ấy bỏ qua sự sốt sắng đang rục rịch của tài xế, nhìn chằm chằm bờ vai gầy gò ẩn phía trước, nhanh chóng giơ tay lên, sau đó lại nhẹ nhàng hạ xuống, như khi bên bệ cửa sổ phòng học nhạc, vuốt tóc cô nói: "Tần Việt, không đáp là tôi sẽ cho rằng em ngầm đồng ý rồi đấy nhé."
Thẩm Kiến Thanh nói xong, trong xe lại chỉ còn lại âm thanh rì rì buồn tẻ.
Cô ấy kiên nhẫn chờ 4-5 giây, người tước mặt mới thu tay lại, ôm chặt cô ấy hơn, trầm giọng nói: "Muốn hôn chị."
Thẩm Kiến Thanh sững sờ, như trút được gánh nặng.
————
1 giờ 3 phút sáng, Thẩm Kiến Thanh tất tả mở cửa nhà, cho Tần Việt vào rồi nói: "Đi tắm đi, tôi tìm quần áo cho em thay."
Thẩm Kiến Thanh dứt lời liền nhanh chân rời đi.
Tuy nhiên Tần Việt lại không lập tức quay người đi vào nhà tắm mà lặng lẽ đứng đó, cụp mắt che đậy mọi cảm xúc, bao gồm cả "hoảng loạn" khiến Thẩm Kiến Thanh đi một bước là quay đầu ba lần, kề cà mãi không yên lòng.
10 giây sau, bước chân lưỡng lự của Thẩm Kiến Thanh cuối cùng cũng đi xa hẳn.
Tần Việt giơ tay bóp gáy, thư thư xoay cổ, sau đó chớp chớp mắt, quỳ một chân xuống ngổi xổm như thường lệ, giúp cô ấy sắp xếp giày cao gót ngổn ngang cùng túi xách và áo khoác bị vứt bừa bãi.
Toàn bộ quá trình gió yên sóng lặng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!