Chương 17: (Vô Đề)

00:23, phòng thí nghiệm 312, sau 15 giờ đồng hồ lịch sử, Thẩm Kiến Thanh cuối cùng cũng sửa xong đơn đăng ký xét duyệt.

Cô ấy thoải mái tựa vào lưng ghế, bắt đầu k1ch thích Trần Vi vẫn còn đang bận rộn, "May mà ngày nào cô cũng tăng ca, nếu không, bỏ tôi ở đây viết tài liệu một mình thì tang thương biết bao."

Trần Vi thờ ơ nghiêng đầu, "Tôi muốn tăng ca chắc?"

"Không." Là Kha Lương Bình, viện trưởng viện nghiên cứu khoa học, thúc giục cô nàng nhanh chóng nghiệm thu, tham gia vào dự án mới mà Thẩm Kiến Thanh đang đăng ký.

Kha Lương Bình là đầu tàu đoàn thể tầng 3 của bọn họ.

Vì sắp nghỉ hưu, Kha Lương Bình thường không còn phụ trách thực hiện những dự án cụ thể nữa, chỉ đưa ra ý tưởng khi gặp vấn đề kỹ thuật, thúc đẩy tiến độ dự án.

Gần đây, Trần Vi không cẩn thận bị ông ghim, có lần bận đến mức muốn nhảy lầu.

Thẩm Kiến Thanh thu dọn máy tính, hỏi Trần Vi, "Cô còn bao lâu nữa?"

Trần Vi nói: "Cỡ 10 phút, xong bộ kiểm thử này rồi đi. Thêm một tuần rưỡi nữa thì thật sự là chịu hết nổi đó."

Thẩm Kiến Thanh gật đầu đáp: "Vậy tôi đợi cô cùng đi. Giờ này hành lang tối đen như mực, đi bộ tiếng tự dội lại, tôi còn mang cao gót, nghĩ đến âm thanh đó thôi mà da đầu đã tê dại cả lên."

"Vậy nên Thái Văn Các đáng lẽ ra phải ở lại làm việc tiếp nhưng lại bị tôi đuổi về, đưa Nhậm Giai Văn về ký túc xá rồi." Trần Vi cảm động bởi chính bản thân mình, khoa trương ngửa đầu rú lên một tiếng, đột nhiên dồi dào năng lượng, "Tôi xong ngay đây!"

Thẩm Kiến Thanh tê dại xoa xoa tai, đứng dậy đi tới chỗ ngồi của Nhậm Giai Văn lấy điện thoại.

Buổi tối cô ấy gọi điện cho Kha Lương Bình gần 2 tiếng đồng hồ để thảo luận việc phê duyệt dự án, điện thoại vừa cúp thì trực tiếp sập nguồn, cô ấy bèn tiện tạy ném cho Nhậm Giai Văn nhờ sạc chút pin.

Thẩm Kiến Thanh tựa vào cạnh bàn, ấn giữ nút nguồn để khởi động máy.

Khi màn hình sáng lên, Nhậm Giai Văn đáng lẽ ra phải đang trên đường trở về ký túc xá bỗng vội vã chạy đến.

Thẩm Kiến Thanh ngẩng đầu, "Sao lại quay lại?"

Trần Vi cũng buông xuống việc trong tay, cau mày hỏi: "Thái Văn Các đâu?"

Nhậm Giai Văn tựa vào cửa thở hổn hển, "Đàn, đàn anh đến cổng Nam rồi ạ."

Trần Vi nổi giận, "Tôi bảo cậu ta đưa em về ký túc, cậu ta chạy đến cổng Nam làm gì?"

Nhậm Giai Văn tính tình yếu đuối, vừa thấy Trần Vi tức giận liền lập tức căng thẳng đến không nói nên lời.

Thẩm Kiến Thanh không nhìn nổi, ra hiệu cho Trần Vi nói: "Để Nhậm Giai Văn bình tĩnh lại một lúc rồi hẵng hỏi."

Trần Vi sắc mặt khó coi đáp lại một tiếng, trực tiếp đi gọi điện thoại cho Thái Văn Các.

Thẩm Kiến Thanh mỉm cười vẫy tay với Nhậm Giai Văn, gọi cô bé tới ngồi bên cạnh mình, vừa trấn an cô bé, vừa quan sát biểu cảm của Trần Vi.

Mới nghe được 5-6 giây, nét mặt Trần Vi liền trở nên nghiêm trọng.

Cúp máy, Thẩm Kiến Thanh lập tức hỏi: "Có chuyện gì à?"

"Không hẳn." Trần Vi nhìn Nhậm Giai Văn, nghiêm túc nói: "Xe cảnh sát tới cổng Nam, nói có một cô gái suýt bị công nhân ở công trường cổng Tây của trường ta c**ng hi3p."

Nhậm Giai Văn nghe thấy hai chữ "c**ng hi3p", cơ thể liền run rẩy dữ dội.

Thẩm Kiến Thanh vỗ vai cô nàng, để cô nàng tựa vào mình, cau mày hỏi Trần Vi, "Sinh viên?"

Trần Vi lắc đầu, "Người của Lĩnh Khoa đối diện."

Bàn tay đặt trên vai Nhậm Giai Văn của Thẩm Kiến Thanh bỗng siết chặt, nhận thấy cô ấy đang run rẩy, rồi lập tức buông ra, bình tĩnh nghĩa, Tần Việt có nói, cả tháng này cô làm ca sáng, tan làm lúc 3 rưỡi, chắc chắn không thể là cô được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!