Một ngày nghỉ kết thúc, Tần Việt lại bắt đầu cuộc sống bộn bề lặp đi lặp lại của mình.
Mỗi ngày thức dậy lúc 5 rưỡi, 7 giờ đi làm, ngoài công việc của mình còn phải dẫn dắt Cốc Đào, đối phó với Vệ Tín Thành, rất bận rộn, tuy nhiên tần suất giúp đỡ những tên "cáo già", theo như Quan Hướng Thần gọi, xử lý những bảng mạch phức tạp dường như đã giảm đi rất nhiều.
Tan làm về, cô làm bảng cho Cốc Đào luyện tập, xử lý dự án giám sát bếp chính cho Vệ Tín Thành, sau đó dành chút thời gian để làm việc của mình, bận bịu đến tận 12 giờ sáng.
Cuộc sống gần như không có khoảng nghỉ của cô bị Quan Hướng Thần phàn nàn không dưới một lần.
Nhưng cô cảm thấy vừa đủ.
Bận rộn buộc cô phải kỷ luật, nếu không, cơ thể, hình ảnh và tinh thần cô có lẽ đã sớm bị cuộc sống với hệ thống ba ca phá hủy.
————
Bộ phận bảo trì.
Đúng 10 giờ, mọi người ồ ạt buông việc trong tay xuống, chạy đi tận hưởng 15 phút nghỉ ngơi ngắn ngủi.
Tần Việt gọi Cốc Đào sang một bên, đưa cho cô bé một chiếc hộp giấy nói: "Trong này là mấy tấm bảng tôi sửa, những tấm đánh dấu số 1 cần cô tìm ra vấn đề bảo trì và xử lý, số 2 cần cô vẽ sơ đồ nguyên lý dựa trên luồng tín hiệu."
Cốc Đào kinh ngạc, "Sư phụ, chị muốn em học mạch điện ạ??"
"Ừ, xưa nay vẫn luôn chủ yếu là hàn máy, sau này càng phát triển thì chỗ đứng cho thợ hàn càng ít, không có gì đảm bảo được, kể cả có thì cô cũng không thể làm cả đời được. Dây chuyền sản xuất vẫn luôn cần những người trẻ dồi dào sức lực và thời gian." Giọng Tần Việt hờ hững nhưng lại rất kiên nhẫn, "Bây giờ cô có thể thấy công việc tính theo sản phẩm không vất vả, tiến độ tụt lại phía sau những người khác, cùng lắm cũng chỉ tốn thêm thời gian để bù vào thôi.
Qua vài năm nữa cô lập gia đình, tuổi tác cũng dần tăng, lập tức sẽ trở nên trầy trật. Nếu thời điểm đó, kỹ thuật vẫn chưa bắt kịp thì con đường duy nhất là thất nghiệp, nhưng Cốc Đào, phụ nữ không có sự nghiệp tức là không có chính mình, chẳng bao lâu nữa, cô sẽ bị những thứ nhỏ nhặt ăn tươi nuốt sống đến nghẹt thở."
"Cốc Đào, cô thích trang phục theo mốt, thích tút tát bản thân sành điệu, xinh đẹp, liệu có chấp nhận được cuộc sống phải mở miệng hỏi xin, nhìn sắc mặt của người khác chỉ để mua một thỏi son không?" Tần Việt hỏi.
Cốc Đào không chút do dự lắc đầu, "Không ạ!"
Tần Việt nói: "Vậy tranh thủ bây giờ vẫn còn thời gian thì tích lũy, chừa lại đường lui sau này đi. Những gì tôi biết, những gì cô muốn học, tôi đều có thể dạy cô."
Cốc Đào trong lòng nóng ran, mắt đỏ ửng.
Kể từ khi vào nhà máy đến hiện tại, đây là lần đầu tiên có người khác nói chuyện chân thành với cô bé đến thế, lại còn lo liệu hết mọi thứ cho cô bé, trong lòng không thể không xúc động.
"Sư phụ, cảm ơn chị." Cốc Đào cảm kích nói.
Tần Việt không khách sáo với cô bé, chỉ hỏi: "Bàn giao toàn bộ bảng cho tôi trong vòng một tuần, có vấn đề gì không?"
Cốc Đào vội vàng mở hộp ra xem, vẻ mặt bối rối, "Một tuần có hơi eo hẹp quá không ạ?"
Tần Việt nói: "Khi nhân sự thông báo cho cô nghỉ việc, họ sẽ không cân nhắc xem tiền tiết kiệm của cô có đủ trả tiền thuê nhà tháng sau hay không đâu."
Cốc Đào sửng sốt, ôm chặt chiếc hộp, kiên định nói: "Trong vòng một tuần em nhất định sẽ làm xong!"
Tần Việt "ừ" một tiếng rồi quay người rời đi.
Cốc Đào đột nhiên nhớ ra gì đó, vội gọi Tần Việt lại, "Sư phụ?"
Tần Việt ngoảnh lại, "Còn chuyện gì?"
Cốc Đào đỏ bừng mặt, ngập ngừng hồi lâu mới nặn ra một câu hoàn chỉnh, "Những dịp lễ tết sau này, nếu chị không có nơi nào để đi thì có thể tới nhà em, bố mẹ em cực kỳ nhiệt tình, nấu ăn cũng ngon nữa."
Tần Việt lập tức hiểu ra—— Cốc Đào đã biết chuyện của cô, chuyện mà một người học việc cũng biết, những sư phụ dày dặn kinh nghiệm kia nhất định còn biết nhiều hơn.
Chẳng trách dạo này bọn họ ít đùn đẩy những việc rắc rối cho cô hơn hẳn.
Như vậy cũng tốt, 2 tháng tới đây cô sẽ rất bận, không có thì giờ dư thừa dành cho người khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!