Tần Việt nằm im lìm trên bàn, nhưng đầu óc cô đã hoàn toàn tỉnh táo, cô nghe thấy toàn bộ những gì Thẩm Kiến Thanh vừa nói.
Cô thầm nghĩ, chuyện Thẩm Kiến Thanh thích véo tai mèo, thích dẫn người khác đi sưởi nắng quả nhiên chưa bao giờ thay đổi.....
Tần Việt đã nghe thấy tiếng cao gót mơ hồ quen thuộc dưới chân Thẩm Kiến Thanh đi tới từ góc rẽ hành lang, nhưng trằn trọc suốt đêm và chờ đợi cả một ngày đã mài mòn không ít tinh lực của cô, cô rất buồn ngủ.
Quan trọng hơn là, bây giờ cô vẫn chưa muốn chạm mặt Thẩm Kiến Thanh tại đây.
Nhưng đáng tiếc là, cơ thể cô quá quen thuộc với Thẩm Kiến Thanh, cũng quá mẫn cảm với cô ấy.
Khoảnh khắc ngón tay Thẩm Kiến Thanh vừa chạm tới chân mày, lông mi cô liền run rẩy mất khống chế, hơi thở nối tiếp ngay sau đó phả vào cánh tay cô, mang theo khí nóng mà chính cô cũng muốn đánh giá là "giấu đầu lòi đuôi".
Còn đối với Thẩm Kiến Thanh, một bên là phòng học vắng vẻ, một bên là ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn Tần Việt, với hai yếu tố bảo đảm này, cô ấy làm sao không biết được Tần Việt đã thức dậy.
Nhưng cô ấy nghĩ, nếu Tần Việt đã muốn giả vờ thì cô ấy sẽ chiều theo vậy.
Ai bảo đêm qua cô ấy nổi giận với người ta, hôm nay lại thám thính được rất nhiều bí mật của người ta, nhiều đến mức hầu như chỉ có áy náy chồng chất trong lòng cô ấy.
Hay là cứ ghé vào tai Tần Việt tạ lỗi nhỉ?
Thẩm Kiến Thanh thầm nghĩ, cô chưa "thức", giảng viên Thẩm rất hiếm khi nhận lỗi với người khác đây sẽ có thể nói xin lỗi một cách sâu sắc lại tự nhiên.
Ấy, Thẩm Kiến Thanh âm thầm vui vẻ.
Cô ấy và Tần Việt tiếp xúc riêng mới được có mấy ngày, vậy mà đã phải xin lỗi đến lần thứ hai rồi, gần bằng số lượng một năm của cô ấy.
Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cô ấy phải nói trực tiếp, hơn nữa còn phải nói thật chân thành và thành khẩn.
Thẩm Kiến Thanh đang suy tư, ngón tay vô thức di chuyển xuống phía dưới tai Tần Việt, thi thoảng xoa xoa nước da trắng ngần của cô, vuốt v e, rất giống trêu chọc, nhưng cô ấy khiến cho cái trêu chọc khiêu khích ấy trở nên nhẹ nhàng, mềm mại.
Chiều tà lặn về Tây, trút bỏ toàn bộ dư nhiệt để chiêm ngưỡng cảnh tượng này.
Đột nhiên, cổ tay đang được nâng lên của Thẩm Kiến Thanh bị Tần Việt "đang ngủ" nắm lấy.
Động tác này của cô rất đột ngột, Thẩm Kiến Thanh lại đang lơ đãng, khó tránh khỏi giật mình, theo bản năng, cuộn tròn ngón tay đang chậm rãi rong chơi ở cạnh cổ cô.
Cứ như vậy, đầu ngón tay vốn chỉ khẽ chạm bỗng kéo theo lực đạo thoáng dồn dập, nặng nề cào lên da thịt mỏng manh của cô.
Tại giây phút đó, Thẩm Kiến Thanh cảm nhận rất rõ lực tác động lên cổ tay trở nên rất nặng, nhưng chưa tới mức đau.
Vì thế nên cô ấy không nhúc nhích, lặng lẽ nhìn thủy triều đỏ đang nhanh chóng lan tỏa từ phía sau tai Tần Việt, nhìn cánh tay gối dưới đầu cô chậm rãi co về phía ngực, nhìn nửa khuôn mặt lộ ra dưới hoàng hôn từng chút một vùi vào khuỷu tay, sau đó giọng nói mang theo chút âm mũi cùng âm thanh trầm khàn chưa tỉnh ngủ hoàn toàn vang lên: "Giảng viên Thẩm, đừng chạm vào cổ tôi."
Thẩm Kiến Thanh chịu đựng kém nhất là khi Tần Việt dùng kiểu giọng đó để nói những lời ái muội, cũng giống với Tần Việt không chịu được khi cô ấy hôn lên cổ.
Đôi khi dư âm vẫn còn đó, Tần Việt chỉ cần ghé vào tai cô thủ thỉ đôi ba câu ngông cuồng, thân thể sở hữu những đường cong rõ nét sẽ xao động theo dòng nước, sau đó tựa như một con cá thèm mồi, trăn trở bơi lượn quanh tay cô, trầm bổng triền miên.
Phù, nguy hiểm thật đấy.
Thẩm Kiến Thanh li3m môi, nhất thời quên mất việc xin lỗi, thuận theo lời Tần Việt, hỏi: "Tại sao không được chạm vào?"
Biết rồi còn hỏi.
Tần Việt nắm tay Thẩm Kiến Thanh, ấn tay cô ấy lên bàn, đầu ngón tay vuốt v e mặt trong cổ tay cô ấy một lát rồi ngồi dậy, nhìn vào mắt cô ấy, thản nhiên nói: "Tôi sẽ chạm đỉnh."
Ấn đường Thẩm Kiến Thanh nhảy dựng, sự mờ ám nhanh chóng len lỏi.
Hai người một đứng một ngồi, giằng co trong sắc vàng của hoàng hôn.
Chỉ trong ba nhịp thở ngắn ngủi, Thẩm Kiến Thanh nhận ra một sự thật trước—— Bối cảnh này rất hợp với Tần Việt, tĩnh lặng, yên bình, chỉ cần tô điểm thêm chút sắc màu ấm áp, cô sẽ trở thành một mĩ nhân trong bức họa cổ khiến con người ta rủ lòng thương xót, đơn giản tựa lưng vào ghế ho khan 2 tiếng, sau đó cụp mi, dụi cằm vào cổ áo, trái tim bạn sẽ tức khắc mềm nhũn thành một dòng sông, mặc cô múc một gáo nước, khuấy động mặt sông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!