Từ Tô Du nói: "Tôi lăn lộn đến tận giờ, chưa bao giờ dựa dẫm vào quan hệ của ai cả."
Bố Tiêu Dung năm nay đã gần 70, sự nghiệp thành đạt, đã rất nhiều năm rồi không có ai dám nói chuyện với ông ta như vậy, ông ta nghe giọng điệu hời hợt của Từ Tô Du, thẳng thừng không che đậy thái độ trịch thượng của mình nữa, "Cô bạn trẻ, tôi có thể không nể mặt cô, nhưng tôi đã nể mặt rồi mà các cô không cần, thì đó là lỗi của các cô. Lỗi ai, người ấy chịu."
Nói xong, bố Tiêu Dung trực tiếp cúp điện thoại.
Từ Tô Du nhìn màn hình trung tâm đã trở về giao diện chính, trên mặt không có vẻ gì là sợ hãi. Nụ cười trên môi cô ấy vẫn còn đó, cầm điện thoại đọc đi đọc lại tin nhắn của Thẩm Đồng Nghi mấy lần rồi mới bấm mở bàn phím trả lời cô.
Từ Tô Du: [Hưởng một mình]
Từ Tô Du: [con người cậu như thế nào?]
Trong gian phòng vẫn chưa sáng đèn, Thẩm Đồng Nghi bất động nhìn màn hình sau khi nhận được phản hồi.
Căn phòng yên tĩnh, tim đang điên cuồng đập loạn xạ trong khoang ngực cô, máu cũng đã lan từ cổ lên gò má từ bao giờ, dạ mặt hữu hạn của cô bị thiêu bỏng, hai tay che mặt, từ từ gục xuống bàn, thì thầm không thôi.
"Ư~~"
Lại là muốn hôn cô ấy ở nơi công cộng, lại là nói năng tùy tiện sau lưng cô ấy, Tô Tô bây giờ thật sự quá không biết xấu hổ.
Chẳng biết bao nhiêu năm qua cô ấy đã trải qua những gì.
Xem "Thế giới hào hoa" nhiều quá hay sao ấy?
Chắc chắn luôn, mặt dày sắp bằng mặt đường rồi.
Thẩm Kiến Thanh vụng về mở miệng, như vậy không lấy được hơi, vậy là tiếng "hừ" đáng lẽ ra phải vô cùng khí thế trở nên mềm yếu, khiến chính tai cô cũng ngứa ngáy.
Đều là tại Tô Tô cả.
Thẩm Đồng Nghi trách cứ cô ấy trong lòng, khó chịu nâng vai cọ cọ tai, từ hai tay ôm mặt chuyển thành một tay, má áp vào lòng bàn tay trái, tay còn lại từ từ nâng lên rồi chậm rãi buông xuống như một vũ công quý phái và thanh lịch, chỉ dùng một ngón trỏ bấm điện thoại.
"Ting."
Từ Tô Du đợi gần 3 phút mới đợi được trả lời của Thẩm Đồng Nghi.
Cô: [Không! Biết! Xấu! Hổ!]
Từ Tô Du phá lên cười trong khoang xe rộng rãi.
Trước đây các cô bằng tuổi, cô ấy thấy ai cũng giống mình, khó mà tìm ra điểm khác biệt, kể cả người có đầu óc và ngoại hình xuất chúng như Thẩm Đồng Nghi, ngoài ra cũng là vì Thẩm Đồng Nghi chịu áp lực từ bố mẹ, có trách nhiệm với em gái, còn phải cố gắng vì lý tưởng nên không có nhiều thời gian và tâm trí để bộc lộ con người thật.
Bây giờ quay đầu nhìn lại, Từ Tô Du bỗng nhận ra, có một người viết đầy "dễ thương" khắp toàn thân.
Ở bên một người hoàn toàn chẳng có vốn từ dùng để mắng chửi, cô ấy không dám tưởng tượng cuộc sống dài đằng đẵng mấy chục năm sau này sẽ thú vị đến nhường nào.
Từ Tô Du cụp mắt nhìn biệt danh WeChat mình đặt cho Thẩm Đồng Nghi—— "Cô ấy", suy nghĩ quanh quẩn giữa lời cảnh báo "sau này phải cố gắng vớt dụ dỗ cô lại" và kỳ vọng "ngày mai có thể ở bên cô là tốt nhất" một lúc rồi dứt khoát gõ phím.
Từ Tô Du: [Ừ, tôi không biết xấu hổ, cho nên muốn hỏi thử cô Thẩm đây, lần sau gặp, tôi vẫn được hôn cô như lúc ở sau cửa chứ?]
"Bộp!"
Thẩm Đồng Nghi che miệng lại, lập tức lại chuyển xuống cổ, giây tiếp theo lại cuống cuồng che miệng, sau một hồi bận rộn, vẫn lộ ra một chỗ, bực dọc nói: [Không được.]
Từ Tô Du: [Tại sao?]
Thẩm Đồng Nghi lúng túng: [Cậu dữ quá.]
"???" Nói gì thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!