Chương 144: Ngoại truyện 3: Chương 8

Thẩm Đồng Nghi tưởng rằng mình đã nói vô cùng, vô cùng tế nhị lắm rồi. Đó là một câu hoàn chỉnh, chỉ có vài chữ, không một chữ nào được viết trực tiếp trên giấy trắng, tất cả đều được cô khéo léo trau chuốt bằng sắc thái mơ hồ, không hề lỗ m ãng, th ô tục chút nào.

Cô cảm thấy mình có thể đạt gần 100 điểm, trong lòng có phần tự hào vì mình.

Nhưng chẳng hiểu tại sao, vào khoảnh khắc gió đêm vô tình thổi qua, lay động hàng cây, vầng trăng khuất bóng đung đưa rải xuống, chiếu lên tay cô và người Tô Tô, cô còn cảm thấy mình sắp bị nấu chín, mặt nóng bừng như đang tỏa ra luồng nhiệt vô hình.

Chân Tô Tô dài quá, chiếc quần âu màu trắng ngoan ngoãn buông thẳng, mềm mại phác họa những đường nét của cô ấy trong gió và ánh trăng, cân đối, mềm mại, thon thả, còn đẹp hơn cả ảnh quảng cáo bóng của một người mẫu nào đó không biết tên mà cô từng nhìn thấy trên mạng.

Chỉ riêng đường nét khái quát của cô ấy đã đẹp đến thế, bên trong nhất định cũng thanh cao thoát tục, dịu dàng thơm ngát, "Nhẹ nhàng yến yến, oanh oanh. Thướt tha lảnh lót, đầu cành xốn xang. Gặp đây nàng mới khẽ khàng...[1]"

[1] "Đạp sa hành: Tự Miện đông lai Đinh Mùi nguyên nhật chí Kim Lăng giang thượng cảm mộng nhi tác" – Khương Quỳ (Bản dịch: Chi Nguyen)

"A!"

Thẩm Đồng Nghi khẽ kêu một tiếng như bị bỏng tay, mang theo sự buồn phiền rất rõ ràng.

Cái gì mà "Đêm dài chẳng ngủ, hỏi người biết không?", cô năm lần bảy lượt tham lam mộng đẹp mới là không biết xấu hổ ấy, Tô Tô...

"Tô Tô, cậu nắm tay mình làm gì thế?!" Tay Thẩm Đồng Nghi đang giấu được một nửa thì đã bị Từ Tô Du bắt lấy, lo lắng nói.

Từ Tô Du giữ nhẹ cô: "Đừng cử động lung tung, lát nữa lại đỏ lên bây giờ."

"Cậu không giữ mình thì mình sẽ không cử động lung tung."

"Mình không giữ cậu thì cậu sẽ chạy."

"Không có đâu."

"Mình không tin."

"Tô Tô, sao bây giờ cậu xấu xa vậy hả?!" Thẩm Đồng Nghi cuống đến mức giọng đã trở nên thấp thoáng nức nở, lọt vào tai Từ Tô Du, hô hấp cô ấy hơi khựng lại, không những không thả lỏng mà còn mang theo một chút sức lực, dùng hết sức kéo Thẩm Đồng Nghi đang lùi lại về phía mình.

Thẩm Đồng Nghi chưa kịp chuẩn bị, loạng choạng tiến lên một bức, bàn tay vô thức vịn vào vai Từ Tô Du, trông có vẻ... nhưng đang sà vào lòng...

Hai má Thẩm Đồng Nghi lập tức đỏ bừng, ngữ điệu mềm dịu mà mỏng manh: "Mình không cố ý."

Ánh nhìn nơi đuôi mắt Từ Tô Du lướt qua vai, cảm giác thấy bàn tay đó đang căng thẳng giữ lấy mình.

"Không cố ý cái gì cơ?" Từ Tô Du biết rõ còn hỏi.

Ánh mắt Thẩm Đồng Nghi né tránh, hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào người đang gần trong tầm tay: "Hôn cậu."

Quần Từ Tô Du không dày, khi chạm vào chân Thẩm Đồng Nghi, có thể cảm thấy rõ ràng từng cơn run của cô. Đầu gối cô ấy nhẹ nhàng đẩy về trước, giọng nói hơi thấp: "Hôn thế nào?"

Bàn tay vịn vai Từ Tô Du của Thẩm Đồng Nghi siết chặt, buột miệng nói: "Quên rồi, quên rồi, chuyện trong mơ, ban ngày ban mặt ai mà nhớ?"

Từ Tô Du nói: "Bây giờ tối rồi mà."

Thẩm Đồng Nghiên liên tục bị bắt bẻ, không nhịn được mà ngước mắt nhìn Từ Tô Du, trong đồng tử hiện lên vẻ chạnh lòng, ấm ức muôn phần: "Trước đây cậu sẽ không bắt nạt mình như vậy."

Từ Tô Du nói: "Đâu có bắt nạt cậu."

"Thế mà vừa rồi cậu không cho mình đi, bây giờ còn khăng khăng truy hỏi?"

"Mình là đương sự, vô duyên vô cớ bị người ta hôn, không nên biết chi tiết à?"

"... Khụ."

"Vậy hôn như thế nào?" Từ Tô Du hỏi: "Ngoài chỗ đó ra, còn hôn vào đâu, hay, tay có chạm vào đâu không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!