Chương 143: Ngoại truyện 3: Chương 7

Thẩm Đồng Nghi chưa bao giờ nhìn thấy Từ Tô Du khóc, cho dù bị người khác ngáng ngã gãy chân, cô ấy cũng chỉ mỉm cười nhảy về đích rồi mới tỏ ra yếu đuối một chút, cúi người gục trên vai cô, dùng giọng nói chỉ để cô nghe được: "Thẩm Đồng Nghi, chân đau quá đi mất."

Trong ký ức của cô, Từ Tô Du chỉ từng đỏ mặt, đôi mắt luôn trong veo, sạch sẽ, khi quay đầu nhìn cô ấy ngồi phía bên trong, ánh nắng vừa vặn chiếu vào đôi đồng tử cô ấy, tựa như mùa đông không thể thức giấc của Giang Bình nghênh đón một ngọn lửa lớn, mùa xuân bắt đầu sinh sôi khắp nơi, chan chứa hy vọng và sức mạnh.

Nhưng hôm nay, hai mắt cô ấy đỏ hoe, trong đồng tử chỉ có vẻ chênh vênh và tủi thân.

Trong lòng Thẩm Đồng Nghi vừa đau vừa hoảng, nước mắt tranh nhau tuôn rơi: "Tô Tô, cậu đừng khóc mà, cậu đừng khóc."

"Được, tôi không khóc." Từ Tô Du nhẹ nhàng nắm cổ tay Thẩm Đồng Nghi, nụ cười trở nên dịu dàng hơn, "Vậy cậu có thể nói cho tôi biết, là thần kinh tôi có vấn đề, hay là tôi đã làm gì sai không?"

Thẩm Đồng Nghi nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ có thể liều mạng lắc đầu.

Từ Tô Du "ừ" một tiếng, hơi nước khó mà khống chế nơi đáy mắt xao động, dần dần khó giữ nụ cười: "Không thì tại sao cậu mãi không chịu nhận tôi, lúc nóng lúc lạnh với tôi?"

Thẩm Đồng Nghi cắn môi, trong giây lát, nước mắt rơi như mưa.

Cô không muốn như thế này, chỉ là cô quá vô dụng, không khống chế được bản thân mình mà thôi, không liên quan gì đến Tô Tô.

Ngoại hình của Lâm Đông Niên đúng như những gì tên đàn ông nói vừa rồi, giống "đá cục", phong cách ăn mặc cũng toát lên vẻ gợi cảm, trên người mang vẻ lạnh nhạt của sự bất cần đời, nhưng có sự hiện diện của Thẩm Đồng Nghi, thần thái khuôn mặt thật sự chỉ còn lại vẻ dịu dàng và yếu đuối của Thẩm Đồng Nghi, khi cô lại khóc, sự tương phản lập tức trở nên mạnh mẽ đến mức Từ Tô Du cảm thấy ngay cả thiên thần tỉnh táo cũng không có cách nào cưỡng lại, huống chi là một kẻ ngu đần như cô ấy.

Cô ấy rất muốn đi tới ôm Thẩm Đồng Nghi.

Vô tình nghĩ đến những nỗi lo trong mơ, con tim quặn thắt đau đớn, chỉ dám dùng ngón tay cái xoa cổ tay mảnh mai của cô, nụ cười biến mất hoàn toàn: "Cậu đã ra đi được 22 năm rồi, sự thật này quá dài và chân thực, mỗi lần nhìn thấy hình bóng cậu ở Lâm Đông Niên, tôi không thể không ép buộc bản thân không được suy nghĩ lung tung. Là một bác sĩ tâm thần, hành vi này là quá thiếu chuyên nghiệp, và cũng quá xúc phạm đối với Lâm Đông Niên.

Nhưng cậu sống ở trong tâm trí tôi, những thói quen, thần thái của cậu, nhất cử nhất động của cậu rõ ràng như thế, tôi liếc bừa một cái cũng sẽ vô thức liên tưởng đến cậu. Thẩm Đồng Nghi, có những lúc tôi cảm thấy mình điên mất rồi."

"Tô Tô!" Thẩm Đồng Nghi cố gắng đè nén tiếng khóc, giọng nói đâm ra có chút vặn vẹo, "Tôi xin lỗi..."

Từ Tô Du nói: "Tôi không cần xin lỗi, tôi cần lý do."

Lý do phải nói thế nào đây?

Nói rằng tôi vẫn luôn thích cậu, ngoài đời thăm dò cậu, dụ dỗ cậu khắp nơi, trong mơ thì mặc kệ hoàn cảnh của cậu, làm những hành động ngông cuồng mà người khác sẽ chỉ trích với cậu hay sao?

Một khi nói ra những lời này, Tô Tô sẽ phải làm sao?

Chịu đựng cảm giác kinh tởm và tiếp tục làm bạn với cô ấy, hay là không qua lại gì nữa cho đến tận khi chết?

Cô không muốn.

Không muốn cả hai.

Thẩm Đồng Nghi nắm lại tay Từ Tô Du, khóc không thành tiếng: "Tô Tô, cậu đừng hỏi nữa được không? Chúng ta hãy giống như trước kia, làm, làm bạn tốt, được không?"

"Bạn tốt?" Từ Tô Du tự giễu bật cười một tiếng, lệ bỗng tuôn rơi từ vành mắt đỏ bừng, "Thẩm Đồng Nghi, cậu thấy tôi thiếu một người bạn lắm à?"

Thẩm Đồng Nghi thảng thốt nhìn Từ Tô Du, cơ thể lập tức lạnh buốt, ngay cả đầu ngón tay cũng đang khẽ run rẩy.

Phải rồi, Tô Tô bây giờ rất giỏi.

Vì càng ngày càng thích Tô Tô, mỗi ngày trước khi đi ngủ, cô không nhịn được mà lên mạng tra thông tin về cô ấy, đọc tin tức về cô ấy.

Trong những bức ảnh chụp chung, những người đứng cùng cô ấy đều nổi bật, hào nhoáng, có máu mặt, giống như bố của Tiêu Dung, tiền tài nhiều đến mức có biết bao người muốn bám lấy ông ta, lấy lòng ông ta, ông ta nuôi dạy, nuông chiều con gái trở nên hống hách vô cùng, coi thường tự trọng của người khác, nhưng chẳng phải nhìn thấy Tô Tô một cái là vẫn phải khép nép gọi cô ấy một tiếng "chị" đấy ư?

Bây giờ Tô Tô rất có tiếng.

Mỗi lần nhìn thấy, cô đều không kìm được mà vui mừng cho cô ấy, nhưng lại sợ bố Lâm, mẹ Lâm phát hiện hành động, cử chỉ của cô con gái này đã khác xưa rồi sinh nghi, nên chỉ có thể đi chân trần, nhảy một điệu múa đơn trong phòng ngủ để bày tỏ niềm vui như một kẻ ngốc.

Cô đúng thật rất ngốc, khi niềm vui đã xuất hiện trong đầu, thì chẳng còn không gian để dành cho nỗi buồn, đến bây giờ mới nhớ đến khoảng cách giữa mình và Tô Tô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!