Tay Thẩm Đồng Nghi lắc lư, tách đụng phải ấm trà, phát ra một âm thanh trong trẻo.
"Không phải cô không thích uống trà sao?" Thẩm Đồng Nghi nói.
Từ Tô Du: "Giờ thì thích rồi."
Thích hay không là chuyện quyết định được trong phút chốc ư?
Thẩm Đồng Nghi không hiểu, cô chỉ biết mình phải lòng Từ Tô Du có lẽ thật sự chỉ mất một phút chốc—— Lần đầu gặp gỡ, cô ấy mặc áo ngắn tay, quần dài, tựa như hoa nở ngoài đồng, tự do và tươi tắn, cực kỳ tương phản với cuộc sống nhàm chán và vô vị của cô. Cô ngưỡng mộ vô cùng, không kìm được mà cứ nhìn mãi. Nhìn thấy cô ấy ngoảnh lại, nhoẻn miệng cười, cô rung động vô cùng.
Đây chính là "thích" của cô.
Còn "không thích", có lẽ là vĩnh viễn sẽ không thể, suy cho cùng, người này có thể coi là tình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên trong hai kiếp người của cô.
Cuối cùng vẫn là người cô khao khát nhưng không thể với tới.
Thẩm Đồng Nghi cúi đầu, cổ họng căng nhức đến mức muốn nổ tung nuốt khan, mỉm cười nói: "Không phải trà ngon gì đâu."
Từ Tô Du: "Không sao, tôi không am hiểu về trà lắm."
Có vẻ như cô ấy đã hạ quyết tâm phải có được ấm trà này.
Thẩm Đồng Nghi chỉ đành đặt từng món về chỗ cũ, khi tay chạm vào chiếc đ ĩa đựng bánh quy, cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Hôm nay tuyết lớn thật đấy, nhìn thôi đã thấy lạnh."
Từ Tô Du theo bản năng quay đầu nhìn ra ngoài.
Thẩm Đồng Nghi tranh thủ tách bách quy ra, đặt trước mặt cô ấy nói: "Bác sĩ Từ từ từ thưởng thức, tôi đi làm việc đây."
Từ Tô Du đáp lại một tiếng rồi nói: "Cảm ơn."
Nói xong, nhìn thấy những chiếc bánh quy trên đ ĩa, trái tim vừa mới bình lặng lại của Từ Tô Du lỡ một nhịp, trong lồ ng ngực xuất hiện một cảm giác khó nói nên lời.
Cô ấy không xác định được Lâm Đông Niên có hiểu rằng, bản chất của hành động từ lừa dối mình là một kiểu tiến triển trong cảm xúc hay không.
Từ Tô Du ngẩng đầu nhìn về hướng Lâm Đông Niên rời đi, như cách trở một lớp sương mù, trong đó, cô lúc tiến lúc lùi, khiến con người ta khó lòng nắm bắt.
Có vẻ như ngay từ lần đầu gặp mặt, cô ấy chưa bao giờ nhìn thấu người phụ nữ này.
Khả năng đồng cảm và khả năng quan sát của cô ấy với tư cách là một bác sĩ tâm lý đều trở nên vô dụng trước cô.
Ấn đường đã giãn ra của Từ Tô Du vô thức cau chặt.
Ở cửa có một người phụ nữ dẫn con đi vào, ngó nghiêng về phía này tìm chỗ ngồi.
Từ Tô Du bình tĩnh thu hồi tầm mắt, đóng máy tính, ngồi dậy, nhìn tách trà Lâm Đông Niên rót cho cô ấy một lúc lâu rồi mới đưa tay bưng lên.
Trơn tru trong miệng, đậm đà thơm ngát.
Từ Tô Du chỉ từng uống trà của Thẩm Đồng Nghi, không có gì nhiều để so sánh, lúc này, dòng trà chảy qua môi và răng, cảm giác hồi cam sinh tân bỗng chốc kéo cô ấy quay trở lại 25-26 năm trước.
Giống quá, không, có lẽ là gần như giống y hệt.
Cảm giác khó nói nên lời trong lồ ng ngực Từ Tô Du rõ ràng nháy mắt, rồi rất nhanh đã lại lắng xuống.
Trà ngon dù lưu truyền bao nhiêu năm thì hương vị vẫn sẽ không thay đổi, sự "tương tự" cô ấy nhận thấy lần này là vô nghĩa.
Chỉ là, một hiệu sáng hiện đại, hướng đến giới trẻ nhiều hơn cũng sẽ có loại trà ngon này ư?
Đại đa số giới trẻ hẳn sẽ sẵn sàng chi 20 đến 30 tệ để mua một cốc trà sữa với nguyên liệu phổ biến, chứ không phải hồng trà phiền phức, lại chẳng thể đem đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!