Thể chất Từ Tô Du thuộc dạng hàn, hễ đến kỳ là sẽ đau bụng dữ dội, kèm theo đau đầu và đau lưng dai dẳng.
Bình thường cơ thể cô ấy có trợ lý chăm sóc cẩn thận, không có vấn đề gì lớn.
Hôm qua là ngày thứ hai khó chịu nhất, cô ấy ngồi bên cửa sổ ban công hết nửa đêm, lại còn uống say, 4 tiếng đồng hồ ở cùng Tề Dương sáng nay đã rút cạn sức lực của cô ấy, nếu không phải tạp chí hợp tác sắp đến hạn nộp bài, thì hôm nay đừng nói đến chuyện sửa sang phòng học, kể cả có phá đi xây lại, cô ấy cũng phải nằm nghỉ ở nhà.
Từ Tô Du vịn vào giá sách, dư quang nhìn thấy một bóng người lướt qua.
Cô ấy nhìn theo.
Lâm Đông Niên chật vật ôm một chồng sách mới, đặt ở khu vực trưng bày sách mới, trông khá giống tiểu thuyết, khi cúi đầu nhìn thấy những dòng chữ trên đó, Lâm Đông Niên rõ ràng đã sững sờ, đầu ngón tay run rẩy vu0t ve chúng.
Từ Tô Du lặng lẽ nhìn 2 giây rồi rời mắt, vươn tay lấy cuốn sách muốn dùng từ trên giá rồi đi đến khu đọc sách.
Khu đọc sách quá yên tĩnh, không gì có thể phân tán sự chú ý, cơn đau vùng bụng dưới của Từ Tô Du càng lúc càng rõ ràng.
Lần thứ ba, vì thật sự không thể chịu nổi, trong mùa đông giá rét của buổi cuối năm, khi vài giọt mồ hôi lăn trên mép bàn, người đàn ông ngồi đối diện cô ấy ở chiếc bàn phía trước ngẩng đầu nhìn.
Trong ánh mắt người đàn ông tràn đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, như thể đang trách Từ Tô Du ảnh hưởng đến trạng thái công việc của hắn.
Nhưng Từ Tô Du vô cùng chắc chắn rằng, từ lúc lấy sách xong ngồi xuống, chưa kể cô ấy chưa hề phát ra tạp âm, kể cả tư thế ngồi cũng hầu như không thay đổi.
Hiển nhiên, hôm nay cô ấy gặp trúng thứ người ngợm chẳng ra làm sao nhưng lại chê đường sá gồ ghề.
Từ Tô Du không thích gây sự, nhưng không sợ rắc rối, cô ấy ngả người ra sau, bắt chéo chân, một tay đặt trên đùi, tay kia để trên bàn.
"Cốc, cốc..."
Ngón trỏ Từ Tô Du gõ lên mặt bàn. Tuy rằng sắc mặt cô ấy rất nhợt nhạt vì cảm giác khó chịu mãnh liệt, thái dương còn lấm tấm mồ hôi, hoàn toàn không mang chút vẻ đe dọa nào, nhưng ánh mắt cô ấy không hề né tránh, khi thẳng thừng nhìn qua, người đàn ông vô cớ cảm thấy chột dạ.
Người đàn ông chửi thầm gì đó rồi dọn dẹp đồ đạc, chuyển sang chỗ khác.
Từ Tô Du vẫn ngồi tựa, cơn co thắt đột ngột ở bụng dưới khiến sắc mặt cô ấy ngày càng khó coi, mồ hôi lăn theo thái dương, đọng lại ở cằm rồi rơi xuống đùi.
Từ Tô Du đứng dậy, cầm điện thoại đi ra ngoài.
Ở nơi công cộng, dù cô ấy có thể chịu đựng cơn đau mà không phát ra âm thanh, nhưng vẫn thu hút rất nhiều ánh mắt hiếu kỳ vì trạng thái kỳ lạ.
Bắt đầu từ thời điểm này, cô ấy quả thực đã ảnh hưởng đến người khác.
Đi ngang qua khu vực trưng bày sách mới, dư quang Từ Tô Du liếc thấy hai chữ được đặc biệt bóng to: Trọng sinh.
Cô ấy dừng chân một lúc rồi bước tiếp.
Tiểu thuyết ngày này thích viết về trọng sinh, để được toại nguyện, để được viên mãn, nhưng người đã ra đi, có ai thật sự có thể trở lại?
Nhưng loại tiểu thuyết này lại dành cho những người như Lâm Đông Niên.
Cô là người như thế nào?
Từ Tô Du nhớ đến vẻ mặt của Lâm Đông Niên khi nhìn bìa cuốn sách này, như thế đang, cảm kích?
Vậy cô hẳn là một người ngây thơ đến phi thực tế, tin vào những câu chuyện như thế này.
Bên ngoài gió bắc lạnh cóng, Từ Tô Du đi đến một góc xa khu vực đọc sách, đứng đó một lúc, kiệt sức nghiêng người dựa vào vách kính.
Sắp xếp kệ sách xong, Thẩm Đồng Nghi đang học nhận thanh toán: "Ngầu hơn cái gì cơ?"
Lộ Lộ trực tiếp đi ra thẳng phía sau Thẩm Đồng Nghi, giữ đầu cô bằng hai tay, cưỡng chế xoay về một hướng nói: "Nhìn ra bên ngoài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!