Viện trưởng đưa Thẩm Kiến Thanh đến văn phòng mình, gian phòng rất nhỏ, tủ trưng bày được đặt khắp mặt tường, bên trong sắp xếp đủ loại cúp, giấy khen và giấy chứng nhận.
Thẩm Kiến Thanh thoáng nhìn đã phát hiện ra một chiếc cúp thạch anh có khắc tên Tần Việt.
Được trao khi cô giành giải nhất trong cuộc thi vật lý.
Đơn vị trao thưởng: Trường Trung học trực thuộc Đại học Tây Nam, trường cấp ba tốt nhất Giang Bình.
Thẩm Kiến Thanh ngạc nhiên, "Hồi cấp ba, Tần Việt học ở Trường Trung học trực thuộc Đại học Tây Nam ạ?"
Viện trưởng đi tới, trên mặt không giấu được vẻ tự hào, "Đúng vậy, cái Việt từ nhỏ đã học giỏi, giấy khen, giấy chứng nhận không bày xuể, tôi khó khăn lắm mới chọn ra vài thứ quan trọng để đặt vào đây, những thứ khác đều ở trong tủ khóa."
Thẩm Kiến Thanh cau mày, qua lớp thủy tinh trong suốt, tìm kiếm những tờ giấy khen có viết tên Tần Việt trong tủ trưng bày.
Tổng cộng có 8 bản, không có ngoại lệ, tất cả đều liên quan tới "nhất".
Nhưng khi ở phòng thí nghiệm, rõ ràng cô đã nói với Thái Văn Các rằng không lên đại học là vì học không tốt mà.
Cũng là nói dối chăng?
Và cả đêm tại nhà cô ấy, Tần Việt nói không biết chơi đàn, nhưng trong nháy mắt lại có thể đàn ra những cảm xúc đặc biệt lại vô tận bằng chiếc piano điện tử giá rẻ.
Bao gồm cả "bố mẹ" mà cô ấy đề cập tới trong khi không hề hay biết gì đêm qua, câu trả lời của Tần Việt cũng mơ hồ không kém.
Tất cả đều là lừa cô ấy.
Trong những lần tiếp xúc cằn cỗi giữa các cô, Tần Việt dường như chưa nói với cô ấy được mấy câu chân thật.
Nhưng cô ấy hoàn toàn không nổi nóng đến mất kiềm chế như tối qua, mà thay vào đó là nóng lòng muốn biết nguyên nhân vì sao Tần Việt lại làm vậy, muốn biết những bí mật ẩn giấu đằng sau cô, muốn thỏa mãn niềm khao khát khai phá đang hoành hành trong lồ ng ngực.
Thẩm Kiến Thanh ngoảnh đầu hỏi viện trưởng đang đứng pha trà cạnh bàn, "Thành tích của Tần Việt tốt như vậy, tại sao không học đại học ạ?"
Viện trưởng đặt ấm nước xuống, giọng nghẹn lại, "Tại tôi."
"Đầu óc của cái Việt tốt, nếu tham gia các cuộc thi bình thường thì chắc chắn sẽ có tên trong danh sách tuyển thẳng, nhưng trước khi con bé thi không lâu, tôi bất ngờ được chẩn đoán có khối u tuyến yên, rất lớn, đến độ phải mở sọ, nhưng lượng tiểu cầu của tôi thấp hơn người bình thường, chức năng đông máu không tốt, bệnh viện không dám tùy tiện đề ra phương án điều trị.
Tôi nghĩ cũng tốt, có thể điều trị bảo tồn trước, đợi cái Việt thi xong rồi mới cân nhắc phẫu thuật, kết quả trong vài ngày, các triệu chứng trở nên rõ ràng." Viện trưởng đặt nước trước mặt Thẩm Kiến Thanh, giọng điệu nặng nề, "Cái Việt thông minh, một lần, hai lần còn qua mắt được con bé, không lâu sau, con bé đã nhìn ra ngay, một mực kéo tôi chuyển viện mấy lần, cuối cùng con bé thật sự tìm được một bác sĩ dám thực hiện phẫu thuật, đáng tiếc trong lúc phẫu thuật xảy ra chút sự cố, tôi ở trong ICU nửa tháng, tỉnh lại mới nghe nói con bé vì lo cho tôi nên đã không đi thi."
Trong lúc viện trưởng nói, nước mắt bà lăn dài, "Sức khỏe của cái Việt không được tốt, đặc biệt là trước khi lên 8, cứ hễ đông đến là lại như ngâm trong lọ thuốc vậy, không thể ra khỏi cửa. Mấy giáo viên chỗ tôi luôn lo rằng liệu con bé có thể vượt qua mùa đông hay không. Qua được lần này, vậy còn lần sau thì sao?"
"May là sau này chăm bẵm thì tốt lên chút, ngoại trừ thể chất hơi yếu thì cái Việt không khác gì một đứa trẻ bình thường."
"Nhưng con bé vẫn sợ mùa đông, thế nhưng cuộc phẫu thuật của tôi lại diễn ra vào mùa đông."
Hơi thở của Thẩm Kiến Thanh nặng trĩu, "Mùa đông năm đó Tần Việt cũng bị bệnh ạ?"
"Ừ." Viện trưởng cầm lấy khăn giấy Thẩm Kiến Thanh đưa, lau nước mắt, "Cái Việt vừa sinh ra đã bị bỏ lại ở viện, nó không nói gì nhưng thật ra trong lòng nó nhớ rất rõ những người đã đối tốt với nó, đặc biệt là tôi."
"Tôi xót con bé, hồi nhỏ thiên vị con bé không ít, con bé đều nhớ hết."
"Đứa trẻ trọng tình nghĩa này rất cố chấp, cũng chẳng biết nghe lời, giáo viên không cản nổi nó, cứ thế nhìn nó ở bên ngoài ICU suốt nửa tháng để chờ tôi."
"Cô nghĩ thử xem, mùa đông ở Giang Bình không phải gió to thì là tuyết lớn, ngoài ICU thậm chí còn chẳng có chỗ đặt lưng, làm sao nó chịu được?"
Viện trưởng thở dài, giọng nói run rẩy vô cùng, "Con bé vất vả, hơn nửa năm sau đó vẫn chưa hồi phục, lại lỡ mất thi đại học."
Thẩm Kiến Thanh cầm tách, lòng bàn tay bỏng đến phát đau cũng không nhận ra, "Sau này không thi lại sao?"
Viện trưởng nói: "Không thi. Vì chuyện này mà tôi phớt lờ con bé suốt một thời gian dài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!