Cuối tuần, trời vừa sáng, Quan Hướng Thần đã gõ cửa nhà Tần Việt, hì hục chất đống ba túi đồ ăn vặt lớn dưới chân cô, sau đó phủi hai tay, ra vẻ nói: "Mang về nhà!"
Tần Việt nghiêng người dựa vào tường, đốt ngón tay đặt trên đầu mũi, buồn ngủ khép mắt lại, "Mình chỉ có hai tay."
Quan Hướng Tần mỉm cười, "Nhưng cậu có gần trăm em trai, em gái. Ơ, sao mắt cậu có vẻ sưng vậy?"
Quan Hướng Thần thò tay chọt chọt mắt Tần Việt, hỏi: "Ngủ không ngon hở?"
Tần Việt buông thõng tay, nhắm mắt lại, "Ừ."
Tốc độ nói của Quan Hướng Thần nhanh như cắt, "Đọc sách hay là việc của Vệ Tín Thành cần gấp? Có cần mình làm cùng cậu không?"
Tần Việt lắc đầu, nói: "Không cần. Đều không phải."
Quan Hướng Thần kỳ quái, "Vậy sao mắt cậu lại thành ra thế này?"
Tần Việt nói: "Nghĩ chuyện cần nghĩ."
"Hả? Nghĩ chuyện gì?"
"Nhận lỗi như thế nào."
Quan Hướng Thần sững sờ, "Nhận lỗi với ai? Lỗi gì?"
Tần Việt ngửa đầu tựa vào tường, im lặng 2 giây rồi mới nói: "Giảng viên Thẩm. Mình lừa cô ấy."
Quan Hướng Thần gãi đầu, bước lên bậc thềm, "Giảng viên Thẩm chính là ai kia đó hả?"
Tần Việt nói: "Phải."
"Cậu lừa cô ấy cái gì?"
"Lừa cô ấy mình nôn vì ăn phải đồ thiu."
"Mỗi thế?" Quan Hướng Thần xua tay, thả lỏng thần kinh, "Cậu và cô ấy chỉ là lên giường thôi, có phải yêu đương đâu, vốn dĩ đã không có nghĩa vụ phải cho cô ấy biết chuyện riêng của cậu rồi."
Tần Việt không nói gì, im lìm nhìn họa tiết giấy dán tường ở đối diện.
Quan Hướng Thần thấy cô như vậy, dần do dự, "Cậu muốn nói?"
Tần Việt phủ nhận, "Không muốn."
"Vậy sao còn nghĩ đến chuyện nhận lỗi?"
"Cô ấy giận."
"... Thôi được, đây là lần đầu tiên mình thấy có người quan tâm đ ến cảm xúc của người tình đến thế đấy." Quan Hướng Thần áp nửa người vào khung cửa, đề nghị: "Nếu cậu sợ cô ấy giận thì cứ nói sự thật cho cô ấy đi, có phải bệnh gì lớn đâu, cũng đâu truyền nhiễm, sợ cái gì?"
Tần Việt mím môi suy nghĩ một lúc nhưng vẫn nói ra hai chữ như cũ, "Không muốn."
"Cậu mâu thuẫn thật đấy." Quan Hướng Thần hỏi: "Vậy tại sao không muốn?"
Tần Việt nói: "Không muốn bị thương hại."
"Mình lớn lên trong cô nhi viện. Mình có thể, thậm chí là rất giỏi nhận bố thí. Vật chất, tinh thần, mình đều giỏi cả. Chỉ có một thứ là không được." Tần Việt dừng lại, giọng điệu chậm rãi, "Đó có lẽ là đối đẳng."
Quan Hướng Thần khó hiểu, "Là sao?"
Tần Việt im lặng, hồi lâu, cô chợt bật cười, cúi người xách túi đồ ăn vặt ở cửa lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!