Chương 12: (Vô Đề)

Thẩm Kiến Thanh đứng thẳng dậy, ánh mắt dừng lại trên cổ và xương quai xanh được bao phủ một tầng phong tình nồng đậm của Tần Việt trong 3-4 giây rời mới di chuyển đến mặt cô, lười biếng nói: "Sư phụ Tần, em như vậy là không được đâu, tuổi trẻ phơi phới mà bụng dạ đã yếu ớt như vậy, sau này phải làm sao?"

Tần Việt chậm rãi nuốt nước bọt, kìm nén hơi thở gấp rút nói: "Không phải vấn đề gì lớn."

"Không phải vấn đề lớn mà em khó chịu cả ngày trời?"

"Nửa ngày."

"Được—— Nửa ngày thì nửa ngày, tôi nói sai, tôi sửa." Thẩm Kiến Thanh cười lên, nét mặt và giọng nói thêm phần nuông chiều, "Bây giờ tôi càng ngày càng thấy em khó bảo."

Nói xong, Thẩm Kiến Thanh cúi đầu nhìn đồng hồ, đã hơn 9 giờ rưỡi, cô ấy có chút kinh ngạc nghĩ rằng, đúng thật là những lúc vui vẻ, thời gian sẽ trôi rất nhanh.

Thẩm Kiến Thanh không khỏi bật cười.

Vì bị những cảm xúc còn sót lại tiêm nhiễm, tiếng cười này của cô ấy rất thu hút, sau khi được bao trùm bởi sắc đêm, nó trở nên mềm mại, uyển chuyển, chậm rãi trôi vào tai Tần Việt, cô bất giác khẽ hé miệng, trút ra hơi thở vẫn luôn đè nén nơi cổ họng.

Thẩm Kiến Thanh đứng trong gió, không hề có cảm giác gì, cô ấy tự nhiên giơ tay lên, chuẩn bị cài khuy chỉnh tề, nghiêm nghị, đàng hoàng rời trường.

Nhưng cô ấy quên mất, rằng cài khuy trước mặt một người vẫn còn xúc giác nhạy bén với lãng mạn, vẫn là từ khe núi thấp thoáng cài tới chiếc cổ thong thả, bản thân cảnh tượng này đã rất không đàng hoàng rồi.

Tay vừa chạm tới khuy, cổ tay Thẩm Kiến Thong bỗng thắt lại, cô ấy theo bản năng ngước mắt lên, nghe thấy Tần Việt gọi mình, "Cô Thẩm."

Tần Việt vừa đi tới chưa bao lâu, giọng nói vốn không được cao lúc này vẫn còn lưu lại sự trầm lắng khiến con người ta rạo rực.

Thẩm Kiến Thanh nghe vậy liền ngây ngốc, năm ngón tay tự nhiên cuộn tròn, lặng lẽ nắm lại.

Cô ấy rất quen thuộc với giọng nói này của Tần Việt.

Vào những đêm thứ 6 yên ả, cô ấy đã từng nghe qua vô số lần, nhưng đều là trong trạng thái mơ màng, không tỉnh táo, làm sao có sức lực chú tới biểu cảm của Tần Việt lúc đó.

Lúc này, khoảng cách gần như trong tầm tay, tỉnh táo nhìn cô, cô ấy mới bất chợt phát hiện, đôi đồng tử yên tĩnh của Tần Việt một khi đã bùng cháy, thì cũng sẽ bùng nổ—— Nhỏ bé đến mức gần như không có gì, nhưng vẫn có thể dễ dàng hút hồn người khác.

Thẩm Kiến Thanh quên hết ngôn từ, cổ tay bị Tần Việt giữ từng bước dẫn tới trước mắt, dẫn tới vành môi, mũi chạm mũi, môi chạm môi, thụ động chấp nhận yêu cầu mà cô biểu đạt qua hành động cùng thái độ không dễ chối từ, "Cô Thẩm, tôi hôn chị được không?"

Sự ái muội đột nhiên nhen nhóm trong không khí.

Thẩm Kiến Thanh nhìn hàng mi từng sợi rõ ràng của Tần Việt, nhẹ giọng nói: "Tần Việt..."

Ngay giây phút mở miệng, cái người mà cô từng đánh giá là hoang dã từ tận xương tủy đã sành sỏi xâm nhập vào khoang miệng cô ấy, giống như một lữ khách phiêu bạt lâu ngày cuối cùng cũng được trở về nhà, kích động lại tha thiết thăm dò khắp mọi nơi, nơi đâu muốn dừng chân lâu thêm một chút.

Cảm giác trói buộc trên cổ tay càng lúc càng nặng nề, sau gáy bị siết chặt.

Thẩm Kiến Thanh không có đường lui, không chịu nổi hừ một tiếng.

Nụ hôn nồng cháy đột ngột dừng lại.

Giữa cơn gió đêm dịu dàng, hai người giữ nguyên tư thế môi lưỡi quyện vào nhau, lặng lẽ nhìn đối phương.

Lâu sau, Tần Việt vuốt v e đầu lưỡi Thẩm Kiến Thanh, rời khỏi miệng cô ấy, nói: "Cô Thẩm, tôi đang bị cảm."

"Hôn xong rồi giờ mới nhớ ra à?" Thẩm Kiến Thanh thản nhiên lườm Tần Việt, nhắc nhở cô, "Cổ tay sắp bị em bóp gãy rồi."

Tần Việt muộn màng phát giác, lại nhẹ nhàng bóp cổ tay Thẩm Kiến Thanh rồi mới chậm rãi buông ra.

"Chậc, quả nhiên đỏ rồi." Thẩm Kiến Thanh cúi đầu xoa nhẹ, không chút oán giận quở trách, "Trông ốm yếu mà khỏe thật đấy."

Tần Việt li3m đôi môi khô khốc, muốn biện bạch cho bản thân.

Chưa kịp mở miệng, gió đêm khẽ lay động vườn hoa bỗng dưng bắt đầu hoành hành khắp nơi, cô vô ý bị sặc phấn hoa, ho dữ dội, trong giọng nói còn ẩn chứa hơi khàn do cơn cảm lạnh, nghe mà khiếp vía.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!