Chương 11: (Vô Đề)

Động tác hút thuốc của Thẩm Kiến Thanh phóng khoáng lại tao nhã, cô ấy hơi nhắm mắt lại, ngửa đầu, ánh sáng trong trẻo lặng lẽ trải rộng trên gương mặt.

"Trần Vi vừa nhắc là nhìn ra rồi." Thẩm Kiến Thanh buông tay xuống, ngón tay gõ nhẹ lên điếu thuốc, rũ một tàn thuốc mỏng manh, sau đó nghiêng đầu qua, có chút bất đắc dĩ hỏi: "Tần Việt, em thật sự không nghe ra vừa rồi tôi cho em đường lui à?"

Tần Việt nhìn Thẩm Kiến Thanh, hỏi ngược lại: "Tại sao chị lại nghĩ tôi cần đường lui?"

Thẩm Kiến Thanh nheo mắt, "xì" nhạt một tiếng, nói: "Mặc quần áo của đối phương, bị cô ấy và đồng nghiệp của cô ấy bắt gặp, chẳng lẽ không phải giải thích sao? Giải thích không ngại sao? Hơn nữa, nếu Trần Vi nhân đó hỏi tới quan hệ của chúng ta, em sẽ nói gì? Không thân? Không thân mà em còn mặc áo của tôi? Thân? Thân thế nào?"

"Sư phụ Tần, nào, thông minh như em, nói cho tôi biết nên trả lời những câu hỏi này như thế nào?" Thẩm Kiến Thanh nhàn nhã hỏi Tần Việt.

Tần Việt bình tĩnh nhìn lại, "Lời của chị đã xua tan nghi ngờ của cô Trần rồi, cô ấy sẽ không hỏi những câu đó."

Thẩm Kiến Thanh sụt sịt, "Nhanh mồm nhanh miệng. Vậy còn tôi thì sao?"

Thẩm Kiến Thanh đưa tay đưa tay nhấc lọn tóc dài rủ xuống sườn mặt Tần Việt, thuần thục vén ra sau tai.

Ý định ban đầu của cô ấy là để mình có thể quan sát được toàn bộ biểu cảm của Tần Việt, nắm bắt được chút sắc đỏ trên mặt cô, tính sổ việc cô dùng mánh khóe để trả lời câu hỏi.

Ánh mắt lướt qua trái tai trắng ngần mềm mại của cô, Thẩm Kiến Thanh dừng lại, ngón trỏ trượt đang áp trên vành tai cô trượt xuống dưới, khẽ nhéo, sau đó siết trái tai cô, tiếc nuối nói: "Trái tai đẹp vậy mà không xỏ khuyên, tiếc quá."

Dứt lời, Thẩm Kiến Thanh liền thu tay lại, nhìn về phía trước, rít một hơi thuốc thật sâu, như thể vừa rồi chưa có gì xảy ra.

Đương nhiên, Tần Việt cũng không có lý do gì để truy đuổi không buông, chủ đề câu chuyện cứ vậy mà đột ngột kết thúc.

Hai người lặng thinh bước đi, những chiếc bóng dài dẫn đường phía trước.

Gần bãi đỗ xe, Thẩm Kiến Thanh như thể đột nhiên hoàn hồn, dâng trào hứng thú nhìn Tần Việt nói: "Sư phụ Tần, chuyện cái áo, qua mặt được Trần Vi rồi, còn tôi? Có phải nên cho đương sự như tôi một lời giải thích hợp lý không?"

Tần Việt vừa rồi lơ đãng, nghe vậy liền nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ.

"Áo là chị ép tôi mặc, không mặc không cho về." Tần Việt nói.

Thẩm Kiến Thanh sửng sốt, có thể nói, cô ấy hoàn toàn không có ấn tượng gì về chuyện này, nhưng nhìn biểu cảm của Tần Việt...

Thẩm Kiến Thanh hít một hơi như bị đau răng, hỏi: "Chuyện gì vậy?"

Tần Việt nói vòng vo, "Hôm bảo vệ luận văn phó giáo sư, chị đã uống rượu."

Đó đã là chuyện 2 năm trước rồi.

Chẳng trách cô ấy không nhớ ra.

Thẩm Kiến Thanh suy tư, chậm rãi rít một hơi thuốc, ánh mắt và giọng nói như thể đồng thời bị nhiễm làn khói mịt mù.

"Thứ 6 đó?" Thẩm Kiến Thanh hỏi.

Nếu không phải thứ 6 thì họ đã không gặp mặt, Tần Việt sẽ không biết cô ấy uống rượu.

Tần Việt nói: "Phải."

Thẩm Kiến Thanh cười, cũng xắn tay áo sơ mi lên đến khuỷu tay, "Tửu lượng của tôi không tốt."

Tần Việt nói: "Không tệ lắm."

Khi Tần Việt di chuyển tầm nhìn, cô nhìn thấy Thẩm Kiến Thanh đang tựa vào cạnh xe, cằm hơi nâng lên, thêm một chiếc khuy được cởi ra, tóc dài rải rác bên cổ đè chiếc cổ áo thoải mái của cô ấy một bên cao một bên thấp, đem đến vẻ phong tình hỗn loạn.

"Thật sao?" Thẩm Kiến Thanh không tin lắm.

Tần Việt nhìn mặt cô ấy rồi lại nhìn vòng eo chưa đầy một bàn tay, nghiêng người tựa sang bên cạnh nói: "Chị chỉ hỏi tôi một câu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!