Hàn xong, Trần Vi lo lắng không yên nói: "Sư phụ Tần, cô ngồi nghỉ chờ một lát, tôi nắm bắt dữ liệu xem sao!"
Tần Việt đáp lại một tiếng, ngửa người dựa vào lưng ghế, tầm nhìn bỗng dưng bị kéo dài khiến cô nhìn chằm chằm dưới bàn—— Đủ loại dây nguồn, dây cáp được buộc bằng dây rút nhựa, sắp xếp có trật tự, có một chiếc tua vít rơi giữa hai chỗ ngồi, và có cả một khối rubik 7x7 màu sắc sặc sỡ ở cạnh tủ.
Ánh mắt từ tốn của Tần Việt hướng về nó, đột nhiên cô nghe thấy Thẩm Kiến Thanh thở hắt ra.
Hôm nay cô ấy ngồi đối diện với Tần Việt, thi thoảng bị Trần Vi gọi tới xem giúp trình tự, đôi khi lại gõ bàn phím sửa luận văn, phần lớn thời gian còn lại là lấy tay chống cằm, nhắm hờ mắt, đưa tầm nhìn về phía màn hình điện thoại, lúc bấm đúp để bật sáng, lúc lại bấm đúp để tắt đi, có vẻ như đang đợi điện thoại.
Cái thở hắt vừa rồi hẳn là đã đợi đến sốt ruột, chân mày có hơi gằn xuống.
Vì thế khi chuông vừa reo, cô ấy lập tức nghe máy.
"Alô, xin chào."
"Đợi chút, tôi xuống ngay."
Cuộc gọi chưa đầy 5 giây đã kết thúc, Thẩm Kiến Thanh nhanh chóng đứng dậy rời đi, bước chân gấp gáp dọa Trần Vi giật nảy.
"Cô Thẩm của các em hôm nay làm sao vậy? Cứ hơi xíu là rồ lên." Trần Vi nghiêng đầu hỏi Thái Văn Các vừa mới tới chưa lâu.
Vía ngồi lê đôi mách của Thái Văn Các bỗng nổi lên, "Ngoại trừ vừa nãy ra thì cô Thẩm có rồ bao giờ nữa đâu ạ?"
Trần Vi hất cằm về phía Tần Việt ở đối diện, nói: "Lúc đến Lĩnh Khoa đón sư phụ Tần đó, đang ngồi yên ổn tự dưng bật dậy, thiếu điều dọa tôi tè dầm."
"Ấy, cô Trần, phiền cô lưu ý quy định đầu tiên của luật rừng trong phòng thí nghiệm—— Dùng từ văn minh."
"Ờ."
Trần Vi vừa chỉnh máy đo sóng phân tích dữ liệu, vừa nói: "Làm việc với cô Thẩm của các em 2 năm, đây là lần đầu tiên thấy cô ấy có tình người như vậy đấy."
"Đúng, đúng." Thái Văn Các dìm hàng một cách có kiểm soát, "Nhớ hồi tháng 6 em đi công tác, mang theo cả trăm cân máy móc, mà cô Thẩm để em một mình vác theo đi tàu cao tốc, lúc đó em chỉ muốn bỏ học."
"Tôi còn tệ hơn, Tết năm ngoái, cô Phương ở công đoàn xếp cô Thẩm của các em diễn tiểu phẩm, cô ấy thấy mất mặt, ép tôi thay cô ấy đi bằng một bài luận văn đó."
"Vụ này có chắc là không phải cô Thẩm cứu người gặp nạn không?"
"Lượng nghiên cứu khoa học của cô ấy đã vượt quá nhiệm vụ 50% rồi, cho tôi mượn một bài thì có sao?"
"... Vẫn thấy cô Thẩm trong chuyện này là chơi luật ngầm."
Trần Vi nói: "Nói chung là non, vẫn chưa ngộ ra đường đời hiểm ác."
Thái Văn Các cười khô khan, cưỡng chế đưa cuộc hội thoại về đúng chủ đề: "Sư phụ Tần, chị và cô Thẩm có quan hệ gì mà cô lại đi đón chị vậy?"
Tần Việt vẫn đang nhìn gầm bàn, giọng bình tĩnh, "Không có quan hệ gì cả, cô Thẩm đón tôi là vì hiện tại chỉ có tôi mới phối hợp được với cô Trần, cô ấy sợ hỏng việc."
"Ai bảo cô thế?" Trần Vi hỏi.
Tần Việt chớp mắt, ngẩng đầu hỏi: "Không phải à?"
Trần Vi không chút nghĩ ngợi, "Đương nhiên là không."
"Dẫn dây thử nghiệm chân 4 của U1 ra." Trần Vi đưa bảng cho Tần Việt, nhấp chuột lia lịa nói: "Cô Thẩm xót cô đường xa nên mới đến đón cô đấy."
Tay Tần Việt khựng lại, động tác rút mỏ hàn không được dứt khoát như thường, nhưng kết quả vẫn rất vẹn toàn.
Cô đưa lại tấm bảng, li3m môi, nói: "Tôi đến đây chỉ mất hơn nửa tiếng."
"Lại còn hơn nửa tiếng, cô Thẩm nghe nói là 20 phút là đã ngồi không yên rồi." Trần Vi nhanh chóng kết nối, "Cô chưa thấy thôi, tốc độ cô ấy cầm chìa khóa phóng ra ngoài cửa, như muốn đạp gãy giày cao gót luôn ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!