[Tối nay gặp?]
Đã hơn 8 tiếng trôi qua kể từ khi Tần Việt gửi tin nhắn WeChat này, đối phương vẫn chưa trả lời.
Bây giờ là 3 giờ rưỡi chiều, Tần Việt vừa kết thúc ca sáng.
Không giống với những công nhân gấp rút xung quanh, chuẩn bị về nhà đón con, hoặc xoắn xuýt không biết đi đâu để giải khuây, cô co chân dựa vào tủ đồ trong phòng thay đồ, hơi nghiêng đầu, tay trái nắn cái cổ cứng ngắc, tay phải thoát khỏi giao diện WeChat có tên "...", lướt qua các tin nhắn tài khoản đăng ký.
Trong phòng thay đồ ồn ào, một thợ cả có quan hệ khá tốt đi ngang qua, cười hỏi, "Tiểu Tần, bận rộn cả ngày rồi mà vẫn chưa tan làm à?"
Tần Việt tắt màn hình điện thoại, ngẩng đầu nói: "Đi đây."
"Ôi, sắc mặt cô không tốt lắm, không khỏe hả?"
"Không, buổi chiều khá bận."
"Ồ, ồ, thôi được, cô chú ý đến bản thân nhé. Tôi đi trước đây, mai gặp."
"Mai gặp."
Thợ cả nhanh chóng rời đi.
Tần Việt nghe tiếng bước chân vội vã của người nọ, quay đầu nhìn về hướng ngược lại.
Tan ca chưa đầy 3 phút, phòng thay đồ chật hẹp, đông đúc đã trống không.
Công nhân nhà máy điện tử.
Chẳng được mấy người tha thiết công việc này, chứ đừng nói đến thích.
Nhưng cũng là chuyện thường tình.
Mỗi ngày làm 3 ca, máy móc, lặp đi lặp lại, làm việc trên dây chuyền sản xuất không ngơi nghỉ, nhưng chỉ nhận được đồng lương ít ỏi vừa đủ sống, chẳng ai nhiệt tình nổi.
Đặc biệt là những người trẻ tuổi cho rằng cuộc đời muôn vàn sắc thái, nuôi dưỡng vô vàn vọng tưởng về cuộc sống.
Trong xưởng tiễn cũ đón mới hằng ngày, rất ít người trẻ sẵn sàng lãng phí thời gian tại nơi vừa nhìn đã liền vỡ mộng này.
Còn cô, Tần Việt, năm nay chưa tròn 25, nhưng đã làm việc ở đây được gần 6 năm.
Con số này vẫn đang kéo dài và chậm chạp tăng.
Tần Việt thu hồi ánh mắt, dùng lưỡi li3m đôi môi có chút khô khốc đã lâu không thấm nước, sau đó giơ tay, cởi chiếc mũ chống tĩnh điện màu xanh nhạt trên đầu xuống, rồi khi xoay người mở cửa tủ, thuận tay cởi bỏ mái tóc được buộc thấp.
Mái tóc dài tựa rong biển xõa xuống theo động tác của cô, xoắn tóc tự nhiên từ việc búi tóc tung lên hai lần trong không khí, có thể nhìn thấy những hạt bụi trần trôi dạt theo quỹ đạo, ngoan ngoãn rủ xuống ngang eo.
"Việt à, dưỡng chất cậu ăn vào đem đi nuôi tóc hết rồi hả?" Đồng nghiệp kiêm bạn tốt Quan Hướng Thần ngậm một cây kem đi tới, ngữ khí cường điệu, "Coi lượng tóc, coi chất tóc kìa, coi cái độ cong hoàn hảo kìa. Aaa! Mình ghen đến mù mắt, muốn nhổ trọc cậu lắm rồi! Công đức của mình!"
Quan Hướng Thần nói xong muốn chìa tay sờ thì bị Tần Việt lườm một cái, tức khắc giả bộ như không có chuyện gì, nghiêng sang bên cạnh, chăm chú nhìn động tác cởi cúc áo của cô, nói: "Sao quần áo chống tĩnh điện mặc trên người bọn mình xấu điên lên mà đến cậu mặc lại có cảm giác khác thế nhỉ, không những không quê mùa, mà còn, ừm..."
Quan Hướng Thần ngẫm nghĩ, cái gì vui vẻ thì mình ưu tiên, "Bé Việt, cậu mặc bộ đồ này trông như nhà nghiên cứu khoa học ấy, cao cấp."
Tần Việt không tiếp lời Quan Hướng Thần, hai vai ưỡn ra sau, bộ quần áo tĩnh điện trượt xuống theo cánh tay, treo trên cổ tay gân cốt rõ ràng của cô, "Hôm nay không phải cậu làm ca đêm sao, giờ này chạy đến đây làm gì?"
Quan Hướng Thần nhai kem, thở ngắn than dài, "Cậu vẫn còn ấn tượng với Tiểu Bạch ở xưởng 2 chứ? Bạn trai cô ấy không ngại đường xá xa xôi chạy tới Giang Bình tổ chức sinh nhật cho cô ấy. Đôi tình nhân nhỏ tiểu biệt thắng tân hôn [1], làm gì không có chuyện đến khách sạn ở một đêm, thương thay mình thay cô ấy làm ca trưa, còn phải làm ca đêm của bản thân, oan uổng quá.
Huhuhuhu, bé Việt, cậu mau dỗ mình đi, cẩu độc thân tàn nhưng không phế như mình, không được an ủi sẽ chết đó."
[1] Tiểu biệt thắng tân hôn: Gặp gỡ sau ít ngày xa cách còn mãnh liệt hơn tân hôn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!